⬅ Trước Tiếp ➡
Câu nói lần này cực kỳ trôi chảy, giọng của chàng trai như dòng suối mát lành, nhẹ nhàng và êm tai.
Nghe vậy, Lâm Dao quay lại, ánh mắt thoáng né tránh, không dám nhìn thẳng vào anh. Cô nhận lấy cốc nước, đặt xuống bàn “À? Ồ... được rồi, được rồi. Để ở đây đã, lát nữa chị mang ra ngoài."
Trời ơi, ngại quá Sao chỉ nhìn anh ấy cười một chút mà mình đã đỏ mặt lên như thế này?
Có lẽ vì ánh mắt chờ mong của chàng trai quá nhiệt tình, ánh mắt đang lạc lõng của Lâm Dao lại bị ánh mắt ấy kéo về.
Hai ánh mắt chạm nhau trong nửa phút. Cuối cùng, Lâm Dao là người đầu tiên thua cuộc. Cô cúi mắt xuống, hàng mi khẽ run, miệng cười gượng “A Dư giỏi quá Uống xong rồi nè."
Gương mặt cô vẫn nóng bừng, ngay cả cơ thể cũng dường như bị nhuộm sắc hồng nhàn nhạt.
Thấy bộ dạng này của Lâm Dao, Lục Dư lập tức nảy sinh ý muốn trêu chọc cô.
Anh không nói gì, nghiêng người về phía cô. Ánh mắt đẹp đẽ pha chút cười khẽ lướt trên khuôn mặt trắng nõn không tì vết của cô.
Giọng anh trong trẻo nhưng lại như đang khẽ gảy dây đàn trong lòng cô, mang theo sự cám dỗ mê người “Chị Lâm Dao, hình như mặt chị đỏ rồi...?"
Giọng nói tựa lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim Lâm Dao, khiến nó nhói lên.
Vừa nói, Lục Dư còn đưa tay áp lên trán cô, khẽ thì thầm “Lạ thật, không sốt mà."
"Chị Lâm Dao có phải không khỏe chỗ nào không?"
Khoảng cách quá gần, hơi thở ấm áp của chàng trai phả lên mặt cô, mang theo mùi hương bạc hà dịu nhẹ len lỏi vào mũi cô.
Khuôn mặt Lâm Dao càng đỏ bừng, cô vội vàng lùi lại, ngẩng đầu lên giải thích. Giọng nói đầy xấu hổ và bối rối, thậm chí có chút lắp bắp.
"Không, không phải... chị… chị không khó chịu, chỉ là... chỉ là cảm thấy hơi nóng thôi."
Ánh mắt Lục Dư sâu thẳm.
Đỏ mặt hơn nữa rồi. Chị Lâm Dao lớn như vậy rồi mà lại dễ bị trêu như thế sao...?
Vẻ mặt của Lục Dư trở lại bình thản, anh ngồi thẳng lưng “Vậy thì tốt. Chị Lâm Dao không khó chịu là được rồi."
Một lúc sau, nhiệt độ trên mặt Lâm Dao dần hạ xuống.
Cô ngồi bên cạnh, nhìn cậu thiếu niên đang chăm chú vẽ, khẽ mím môi, ngón tay xoắn vào nhaụ
Hôm nay cô làm gì nhỉ? Không làm gì cả, chỉ là nhìn trai đẹp mà đỏ mặt thôi.
Không gian trong phòng yên ắng như tờ.
"Khụ." Lâm Dao khẽ hắng giọng, phá tan sự tĩnh lặng.
"A... A Dư này, chị Lâm Dao bật đèn cho em nhé? Ánh sáng của chiếc đèn bàn này tối quá, sẽ hại mắt đấy."
Nghe vậy, Lục Dư ngả lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười hờ hững “Được thôi, phiền chị Lâm Dao rồi."
Giọng nói nhẹ nhàng, pha chút âm mũi, nghe vừa lười biếng vừa thong thả.
Nghe được lời đồng ý, Lâm Dao hơi bất ngờ, cô mỉm cười, vui vẻ đáp “Không phiền chút nào. Chị Lâm Dao bật đèn cho A Dư ngay đây."
Cô đứng dậy, bước đến và nhấn công tắc.
"Tách."
Ánh sáng rực rỡ tràn ngập khắp căn phòng, khiến không gian bỗng chốc sáng bừng như ban ngày.
Sau khi bật đèn, Lâm Dao nghĩ có lẽ cũng nên kéo rèm cửa để không khí thông thoáng hơn. Cô hỏi “A Dư, để chị Lâm Dao kéo rèm cửa, mở cửa sổ cho thoáng khí nhé?"
Trong mắt Lục Dư thoáng qua một tia tối mờ.
Tặc, chị Lâm Dao đúng là biết được đằng chân lân đằng đầu nhỉ.
Thôi vậy, cứ thuận theo đi. Ra ngoài lăn lộn thì phải trả giá thôi.
"Được."
Khóe mắt Lâm Dao cong lên lần nữa, cô bước nhanh về phía cửa sổ, bước chân phấn khởi hơn.
Rèm cửa được kéo ra, cửa sổ được mở. Một cơn gió nhẹ mang theo chút oi ả của mùa hè thổi vào, làm tung bay mái tóc đen dài mượt mà của cô gái.
Lâm Dao hít một hơi thật sâụ Không khí trong lành Thật dễ chịu quá
⬅ Trước Tiếp ➡