⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Lục Dư dõi theo bóng lưng của cô, những cảm xúc không rõ ràng khuấy động trong đôi mắt anh Mình đã đáp ứng yêu cầu của chị Lâm Dao. Vậy thì lần tới, chị Lâm Dao cũng nên đáp ứng yêu cầu của mình, đúng không?
Yêu cầu của mình rất đơn giản thôi, chỉ là muốn đôi mắt của chị Lâm Dao, điều này không quá đáng chứ?
Lâm Dao xoay người nhìn anh, nụ cười rạng rỡ trên môi “Sao nào? Thế này A Dư không khó chịu chứ?"
Lục Dư khẽ nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt “Không khó chịụ"
Lâm Dao quay lại chỗ ngồi bên cạnh anh, ánh mắt cô nghiêm túc, giọng nói dịu dàng mang theo sự khích lệ “A Dư, sau này khi ở trong phòng, em có thể bật đèn nhé. Ban ngày, nếu kéo rèm ra thì không cần bật đèn, ánh sáng tự nhiên đủ để không hại mắt. Nhớ mở cửa sổ thường xuyên để không khí trong lành, sẽ không dễ bị bệnh. Hứa với chị Lâm Dao, sau này em sẽ làm như vậy, được không?"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Lục Dư bất giác gật đầu đồng ý, như thể bị một sức mạnh vô hình điều khiển.
...
Thời gian dần tiến đến sáu giờ, khoảnh khắc đẹp nhất của hoàng hôn.
Một tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ, nhẹ nhàng phủ lên người Lâm Dao, làn da trắng mịn của cô phản chiếu ánh sáng mờ nhạt.
"A Dư, cuộc trò chuyện hôm nay kết thúc rồi nhé. Ngày mai chị Lâm Dao sẽ lại đến thăm em, được không?"
Được cái quái gì.
Đôi mắt cụp xuống của Lục Dư thoáng hiện sự lạnh lùng.
Anh chớp mắt, che giấu cảm xúc, ngẩng lên nhìn Lâm Dao “Vậy ngày mai chị Lâm Dao nhất định phải đến nhé."
Lâm Dao gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng “Chị sẽ đến."

Khi Lâm Dao bước xuống cầu thang, ngoài Lục Thần Hạo, dưới nhà còn có một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề và một người phụ nữ mặc sườn xám sang trọng.
Người phụ nữ được chăm sóc sắc đẹp rất tốt, gương mặt tinh tế, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái, tao nhã, không thể đoán được tuổi thật. Bà hoàn toàn là hình mẫu điển hình của một quý bà hào môn.
Còn người đàn ông, khóe mắt có chút nếp nhăn, ánh mắt sắc bén, toàn thân toát lên khí chất chững chạc của một thương nhân lão luyện. Trông ông chừng gần 50 tuổi.
Lục Thần Hạo thấy Lâm Dao bước xuống, liền vẫy tay gọi “Cô Lâm."
Lâm Dao gật đầu, nở nụ cười lịch sự tiêu chuẩn.
Lục Thần Hạo đứng dậy từ ghế sofa, đi tới bên cạnh Lâm Dao, giới thiệu “Ba mẹ, đây là cô Lâm Dao, người con đã nhắc tới, là chuyên gia tâm lý mà con mời tới cho A Dư."
Ánh mắt Lâm Dao hướng về phía Lục Lẫm và Diệp Như, cô mỉm cười chào “Ông Lục, bà Lục."
Giọng nói trầm ấm của Lục Lẫm vang lên trước “Tốt, tốt lắm. Vừa rồi Thần Hạo đã nói qua tình hình. A Dư xin nhờ cả vào cô Lâm."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Diệp Như đứng dậy từ sofa, đôi giày cao gót của bà phát ra tiếng động nhẹ nhàng khi bước đi. Bà duyên dáng tiến lại gần Lâm Dao, chủ động nắm lấy tay cô.
Khuôn mặt bà mang nụ cười dịu dàng, ánh mắt chăm chú quan sát Lâm Dao, giọng nói chậm rãi, mềm mại, đầy ý nhị “Yêu cầu của tôi chỉ là A Dư ổn định hơn thôi. Chà, Lâm Dao đúng là xinh đẹp quá. Vất vả cho cô rồi. Hay là ở lại dùng bữa tối cùng chúng tôi nhé?"
Lâm Dao cười nhẹ, rút tay về một cách khéo léo, từ chối “Không cần đâu ạ. Cảm ơn bà Lục."
Diệp Như nhìn thoáng qua đôi tay vừa bị rút ra, trong mắt hiện lên tia sáng khó đoán. Nhưng nét cười trên khuôn mặt vẫn giữ vẻ lịch thiệp. Bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng, trắng trẻo như thiếu nữ 18 tuổi, chậm rãi thu lại đặt trước bụng.
"Vậy cũng được. Không ép cô Lâm nữa."
Bà nghiêng đầu nhìn sang Lục Thần Hạo “Thần Hạo, con tiễn cô Lâm đi."
Lục Thần Hạo giơ tay làm ký hiệu OK “Không vấn đề gì."
Anh quay sang Lâm Dao “Cô Lâm, đi thôi. Tôi đưa cô về."
⬅ Trước Tiếp ➡