⬅ Trước Tiếp ➡
Tằng Trạm ngồi dậy, nhìn Uý Lam nhẹ nhàng đi vào phòng, không biết cô lại muốn cái gì.
" Chú, tôi nằm bên kia không ngủ được " Uý Lam nghĩ sao nói vậy, trời thật lạnh, cô chui vào trong chăn, miệng lầm bầm " Lạnh muốn chết "
Cơ thể nhỏ bé trốn trong chăn, quay đầu nhìn anh nói " Chú, tôi không vào thành phố cùng chú nữa, chú đi một mình đi "
Tằng Trạm liếc mắt nhìn cô, hối hận? Anh thản nhiên nằm xuống, rồi nói một câu " Không có cửa đâu "
Uý Lam giải thích " Tôi không qua bên kia ngủ đâu "
" Tôi cũng không đi " Tằng Trạm kéo chăn, dùng thân hình to lớn chèn ép cô, Uý Lam cũng nắm lấy chăn, dùng thân thể nhỏ nhắn chen lại, rất nhanh cơ thể nhỏ bé bị thân thể to lớn ôm lấy.
Uý Lam nhắc lại " Chú, tôi không qua bên kia đâu "
Ôm cơ thể nhỏ nhắn mềm mại trong ngực, Tằng Trạm cảm thấy cả người lâng lâng vui sướng, anh tách hai chân ra, kẹp lấy hai đùi thon gọn tinh tế của cô, ấn vào bộ phận đang rục rịch ở giữa.
Trong đêm tối đen, giọng anh khàn khàn vang lên " Ấm áp không?"
Tuy rằng bị kẹp rất không thoải mái, nhưng trên người chú quả thật rất ấm, hai tay Uý Lam đặt trên ngực anh nói " Chú ..."
Tằng Trạm nhẹ nhàng đáp " Ừ "
" Buông tôi ra..." Giọng nói cô tràn đầy uỷ khuất
Tằng Trạm có chút khó chịu, vòng tay qua eo nhỏ của Uý Lam, đem cô xiết chặt vào lòng. Anh nói " Chú rất lạnh "
" Buông ra..." Âm thanh Uý Lam nghẹn ngào, nước mắt tràn mi, từng giọt rơi xuống ngực anh.
Du͙c vọng như bị thiêu đốt, âm thanh nức nở càng làm anh hưng phấn, cự vật giữa hai chân phồng lớn, chống lên bụng nhỏ của cô.
Nội tâm đang kêu gào, anh vậy mà lại đi khi dễ một cô bé. Uý Lam khóc không được, kêu cũng không xong, cô bị loại cảm giác bất lực này dằn vặt muốn điên lên, nước mắt chảy không ngừng.
Tằng Trạm có chút mất khống chế, dùng tay giữ lấy ót Uý Lam, cúi đầu, hôn lên gò má của cô. Anh luôn tự nói với chính mình anh chỉ khát nước, muốn uống nước, vừa hay sẵn có nước mắt ...
10
10
Nghe tiếng khóc nho nhỏ, lâu lâu nấc lên nghẹn ngào của Úy Lam, Tằng Trạm cảm thấy mình sắp không trụ nổi, thú tính trong anh không ngừng bùng phát, nó muốn xông ra ngoài, rõ ràng anh chỉ khát nước, mà bây giờ...
Tay anh chậm rãi tiến vào áo cô, vuốt ve làn da bóng loáng. Uý Lam cảm thấy sau lưng hơi lạnh, rồi một bàn tay ấm áp mò vào, sờ qua sờ lại, thật nhột. Cơ thể Uý Lam vặn vẹo né tránh, nhìn anh nói " Chú...nhột "
Tẳng Trạm lè lưỡi liếm lên mặt Uý Lam, chiếc lưỡi nóng rực nhẹ nhàng ma sát làm cô sợ hãi, cô lập tức đẩy đẩy anh ra hét lên
" Không cần "
Uý Lam muốn dùng chân đá anh, nhưng chân cô đã bị anh kẹp chặt, căn bản không cách nào nhúc nhích. Uý Lam cực kỳ hoảng sợ, liên tục vùng vẫy, khóc rống lên.
Tằng Trạm không để ý đến tiếng khóc của Uý Lam, tay anh vói vào quần cô, lần xuống cặp mông căng tròn, xoa nắn, cảm xúc mềm mại đàn hồi, rất tốt...anh không biết có phải bất kỳ cô bé nào cũng non mềm giống như vậy hay không.
" Chú ..." Uý Lam rất muốn ngồi dậy, nhưng người đàn ông trước mặt đã giữ chặt người cô.
Trong bóng tối, một đôi mắt đen loé sáng nhìn cô chằm chằm, âm thanh dịu dàng dụ dỗ " Chỉ cần em ngoan ngoãn, sẽ rất thoải mái "
Uý Lam có chút khó hiểu, tại sao lại thoải mái?
Cô lập tức lắc đầu " Uý Lam không cần thoải mái "
⬅ Trước Tiếp ➡