Tằng Trạm nhéo mông Uý Lam, mông vừa trơn vừa mềm, chỉ cần một bàn tay đã bao gần hết cặp mông nhỏ của cô. Anh không những muốn nhéo mông cô, còn muốn sờ lên khe nhỏ phía dưới, anh cũng chỉ đơn thuần thắc mắc, muốn biết khe nhỏ đó có hình dạng thế nào, rốt cục có bao nhiêu nhỏ, đúng vậy, lý do hết sức đứng đắn. Nghĩ như vậy Tằng Trạm liền cúi đầu liếm lên mặt cô.
Chú thật đáng ghét, vì sao cứ liếm, rồi sờ, còn nhéo cả mông cô. Uý Lam bị lưỡi anh liếm láρ đầy mặt, rất khó chịu, Tằng Trạm bỗng dừng động tác hôn liếm, nắm lấy vòng eo của Uý Lam có chút kinh hoàng, tinh tế gầy yếu đến vậy, chậm rãi đem cơ thể nhỏ bé ép chặt lên cơ thể mình.
Trên bụng bị vật cứng rắn chọc vào, Uý Lam cảm thấy khó chịu, dùng tay đẩy đẩy lồng ngực cứng rắn của Tằng Trạm nói " Chú, tôi không lạnh, chú đừng ôm sát như vậy "
Tằng Trạm ngẩn người, cô bé còn chưa biết anh muốn làm gì sao.
" Mấy tuổi?" Tằng Trạm hỏi cô .
Uý Lam nhỏ giọng nói " Uý Lam mười lăm "
Mười lăm...Tằng Trạm nhắm mắt lại, đăm chiêu suy nghĩ, cô bé mới mười lăm, còn anh đã hai mươi sáu, có muốn tiếp tục hay không đây...
" Chú, tôi buồn ngủ..." Uý Lam xoay xoay người, cố thoát khỏi lồng ngực rộng lớn của anh.
Tằng Trạm gật gật đầu, cũng không làm tiếp cái gì, có điều bản thân anh hiện giờ rất khó chịụ
Cuối cùng anh đã tìm được hướng đi, cô bé này anh chắc chắn muốn, nhưng bây giờ...còn chưa tới lúc, tốt nhất đem cô vào trong thành phố, nuôi lớn thêm chút nữa rồi hẵng ăn.
Tằng Trạm càng nghĩ càng hưng phấn, cự vật cũng phấn chấn thêm mấy phần, chọc vào bụng Uý Lam hơi đau, cô trưng ra khuôn mặt uất ức, nhỏ giọng thì thầm
" Chú, chú đừng chọc tôi nữa "
Tằng Trạm bật cười, cúi đầu dùng vầng trán cọ cọ khuôn mặt cô, thấp giọng trả lời " Chú rất khó chịu "
" Nơi nào khó chịu? " Uý Lam lo lắng hỏi, dù gì chú cũng cõng cô, còn nấu nước tắm cho cô, đem con chuột trong phòng đập chết, còn cho Uý Lam đồ ăn ngon. Uý Lam nắm chặt cánh tay Tằng Trạm nói " Vậy chú ngồi dậy được hay không ? "
Tằng Trạm lắc đầú " Tôi cũng muốn cử động, nhưng mà rất đau "
" Nghiêm trọng như vậy?" Đôi mắt Uý Lam ngập nước, lo lắng nhìn Tằng Trạm.
Tằng Trạm nắm lấy tay cô hỏi " Uý Lam biết thổi nhẹ không?" Anh dùng phương pháp đơn giản nhất lừa gạt cô bé ngây thơ thuần khiết.
Uý Lam gật gật đầu, ý bảo mình biết, rồi chu môi thổi phù phù lên gò má anh.
Anh bị cô thổi đến vui vẻ sảng khoái, hài lòng xoa xoa đầu cô nói tiếp
" Tôi vẫn rất đau, em có thể thổi phù phù xuống dưới một chút "
11
11
Úy Lam gật đầu, hỏi " Nơi nào?"
Tằng Trạm lôi kéo tay của Úy Lam, đặt lên giữa hai chân mình. Trời mùa đông rất lạnh, Tằng Trạm mặc một chiếc quần quân nhân khá dầy, nhưng vật nam tính phía trong vẫn hùng dũng oai vệ ngẩng cao đầu, bị bàn tay Úy Lam chạm vào, nó còn nhúc nhích như " chào hỏi "
" Quái vật…" Uý Lam kinh ngạc la lên.
Tằng Trạm híp mắt nhìn cô chằm chằm.
" Nếu thật sự khổ sở như vậy, tôi đi lấy dao." Cắt nó đi sẽ không còn khó chịu Nó còn có thể động đậy…Chú ấy cất giấu nó làm gì? Tằng Trạm khó thở tới công tâm, anh đè tay Uý Lam ấn xuống phần đang nhô lên ở đũng quần .
" Cắt, về sau Úy Lam sẽ khó chịu cả đời." Tằng Trạm cúi sát bên tai Úy Lam thì thầm.
Úy Lam có chút khó hiểu, không phải chú chỉ muốn thổi thổi sao? Trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác nóng bỏng, cô muốn rút tay về, nhưng bị bàn tay to lớn bao lấy nhẹ nhàng ma sát cự vật đang phồng lớn .
" Tại sao phải khổ sở?" Úy Lam hỏi.