Tám vị trí của cửu tinh sát trận tương ứng với tám quẻ trong bát quái, trong đó bốn hướng Càn, Khôn, Ly, Khảm là tử môn.
Bốn hướng còn lại Đoài, Tốn, Chấn, Cấn là sinh môn.
Đây không chỉ là các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc mà cần phải xác định chính xác tọa độ của các vị trí bát quái và định vị chuẩn xác điểm Thiên Nguyên Tinh. Chỉ một sai sót nhỏ thôi cũng có thể kích động sức mạnh của cửu tinh sát trận.
Nhưng nếu tử môn nguy hiểm, vậy nàng chỉ cần tìm ra bốn hướng sinh môn, nối các điểm ấy thành đường thẳng, giao điểm chính là vị trí của Thiên Nguyên Tinh
Vân Niệm mở lại màn chắn linh lực, nín thở và nhắm mắt lắng nghe.
Lắng nghe tiếng gió.
Luồng kình phong đầu tiên, có lẽ đến từ hướng Càn – tử môn.
Vân Niệm né tránh.
Luồng kình phong thứ hai, có lẽ từ hướng Ly – sinh môn.
Vân Niệm di chuyển trong trận pháp, đón nhận luồng kình phong ấy, đồng thời dẫn dắt linh lực từ tay nàng thành một đường thẳng rồi phóng đi theo hướng gió.
Luồng kình phong thứ ba, có lẽ đến từ hướng Khôn – tử môn.
Vân Niệm lại né tránh.
Liên tiếp tám luồng kình phong như vậy, Vân Niệm dần tìm ra quy luật, di chuyển nhanh chóng trong trận pháp, dễ dàng né tránh các tử môn. Khi kình phong ở sinh môn ập đến, nàng chăm chú lắng nghe tiếng gió, tụ linh lực thành sợi chỉ và phóng về phía ấy.
Cuối cùng, bốn sợi chỉ bạc bay ra, xác định chính xác các hướng Đoài, Cấn, Chấn, và Tốn.
Vân Niệm chợt mở mắt ra, trong mắt ẩn hiện sát ý.
“Hiện ”
Thiếu nữ khẽ quát một tiếng, những sợi chỉ nàng vừa ném ra bỗng sáng rực lên, tỏa ánh vàng rực rỡ trong màn đêm đen tối.
Bốn sợi chỉ vàng rực rỡ nối đến bốn sinh môn và giao nhau tại một điểm duy nhất.
Đó chính là vị trí của Thiên Nguyên Tinh
Vân Niệm triệu hồi thanh mộc kiếm, bay vút lên không trung, niệm chú.
Linh lực kinh hồn ngập trời đổ dồn về phía tâm trận, uy áp khủng khiếp cuộn trào muốn long trời lở đất, một kích chấn động đánh bật nàng ra xa.
Bên ngoài trận pháp, Ôn Quan Trần lấy một chiếc ghế trúc và bàn gỗ từ túi Càn Khôn ra, ông bày trà lên bàn và nhàn nhã thưởng thức, chờ đợi Vân Niệm phá trận bước ra.
Trận pháp này do ông mất ba tháng cải tạo từ bát phương trận, vị trí các điểm trận ngoài ông ra không ai biết được.
Dù có nhận ra quy luật của kình phong và đoán được điểm trận, thì người bên trong trận pháp vẫn bị bao bọc trong bóng tối mịt mờ, không tài nào xác định phương vị của bản thân.
Việc xác định sơ lược tám phương vị trong trận rất đơn giản, chỉ cần quét linh thức qua một lượt là xong.
Nhưng tìm ra chính xác tọa độ của các vị trí bát quái thì không hề dễ, chưa nói đến việc định vị chuẩn xác vị trí của Thiên Nguyên Tinh. Chỉ một chút sai lệch cũng đủ để kẻ xâm nhập mất mạng trong cửu tinh sát trận này, chết không có chỗ chôn.
Tuy nhiên, đây là phiên bản mới được nghiên cứu nên sát khí cũng chưa quá mạnh. Ông nghĩ rằng hẳn trận này không làm khó được Vân Niệm, chỉ là sẽ khiến nàng chịu chút gian khổ.
“Haiz.”
Ôn Quan Trần uống một ngụm trà, thở dài, chuẩn bị nằm xuống chợp mắt một lát.
Vừa ngả lưng, một luồng uy áp mạnh mẽ quét qua, cuốn tung bụi đất khắp nơi. Ôn Quan Trần vội vàng vận linh lực che chắn trước mặt.
Ông không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Mái tóc đen nhánh của Vân Niệm bung ra gần hết, cây trâm ngọc trang trí đã rơi mất, chỉ còn lại một sợi dây buộc tóc. Chiếc áo xanh của nàng bị kình phong xé toạc để lại hơn chục vết rách, trên gò má trắng ngần có thêm một vết máụ
Trong khoảnh khắc bất ngờ ấy, ánh mắt hai người giao nhaụ
Mặt trời đứng bóng, ánh nắng phủ lên người nàng khiến gương mặt nàng càng thêm rạng ngời, vết thương trên má không làm giảm đi nét đẹp tinh khôi ấy.