Ở độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, nghé con không sợ cọp, đôi mắt nàng tựa như có ngọn lửa bùng cháy, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ, ánh lên niềm vui sướng và phấn khích khi nhìn thấy ông.
Dù rằng có khi cũng không phải đang nhìn ông.
Mà đang nhìn viên Hàn Tô Đan trong tay ông.
“Tiểu sư thúc, con thắng rồi ”
Giọng nói tuỳ ý vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Ôn Quan Trần đứng dậy, nhìn trận pháp bị phá hủy.
Nén hương bên cạnh vừa cháy hết.
Chỉ mất thời gian bằng một nén hương, đây là lần phá trận nhanh nhất của Vân Niệm từ trước đến giờ.
Ôn Quan Trần đứng ngây người tại chỗ.
Vân Niệm giơ kiếm, cười tươi bước tới “Tiểu sư thúc, con đã phá trận pháp của người rồi nhé.”
Ôn Quan Trần tiến lên vài bước, vẻ mặt đầy kích động “Con làm sao tìm ra được mắt trận? Cửu tinh sát trận này tuy chỉ mới nghiên cứu bước đầu, chưa được hoàn thiện, nhưng cũng không đến mức bị phá trong một nén hương chứ ”
Vân Niệm đáp “Trận pháp của sư thúc quả thật tinh diệu, lúc đầu con tưởng đó là bát phương trận nên đã nhầm mắt trận, kích hoạt trận pháp. Về sau con liều mình để lộ bản thân giữa các luồng kình phong và phát hiện ra quy luật của chúng.”
Ôn Quan Trần nhìn vào cánh tay nàng, nơi có vài vết thương sâu lộ cả xương.
Vân Niệm vẫn mỉm cười “Con nhận ra tám luồng kình phong theo chu kỳ, bốn hướng sinh môn, bốn hướng tử môn. Thế nên nếu tử môn nguy hiểm, con tránh đi, rồi lắng nghe tiếng gió để xác định chính xác vị trí của bốn sinh môn. Sau đó dùng sợi chỉ nối các điểm sinh môn lại, giao điểm chính là Thiên Nguyên Tinh.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Chỉ vậy thôi.”
Đôi mắt Vân Niệm cong cong, gật đầu xác nhận lần nữa.
Dù sao cũng đã học ở Liên Minh suốt bao năm, bát quái này chẳng khác gì hình bát giác đều, tám điểm bát quái là trung điểm của tám cạnh, nối hai trung điểm đối diện sẽ tạo thành trục đối xứng, giao điểm của các trục đối xứng đó chính là tâm tức Thiên Nguyên Tinh.
Vân Niệm giơ tay ra “Nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy, tiểu sư thúc, người mau lấy Hàn Tô Đan ra cho con.”
Mí mắt Ôn Quan Trần khẽ giật giật, lưu luyến móc viên Hàn Tô Đan ra.
Vân Niệm nhanh tay lấy một viên và cho ngay vào túi Càn Khôn “Đa tạ tiểu sư thúc ”
Vân Niệm quay người định rời đi, hệ thống bỗng ngăn lại Ta thấy hình như sư thúc ngươi đã chịu cú sốc khá lớn đấy. Là một nhân viên gương mẫu của Cục Xuyên Sách, chúng ta nên dành cho NPC chút tình cảm nhân văn nhỉ.
Nàng nhìn thoáng qua Ôn Quan Trần, nhận ra đúng là ông đang mang dáng vẻ hồn bay phách lạc.
Hệ thống ca nói có lý.
Vân Niệm quay lại, nhỏ giọng nói “Tiểu sư thúc, trận pháp này rất lợi hại, về sau nhất định người sẽ khiến nó hoàn thiện hơn nữa. Con tin rằng với thực lực của sư thúc thì cửu tinh sát trận này sẽ trở thành trận pháp mạnh nhất.”
Trong giai đoạn sau, cửu tinh sát trận đã cứu lấy Huyền Miểu Kiếm Tông khỏi cảnh diệt vong, uy lực của nó khi ấy mạnh gấp trăm lần hiện tại.
Nếu không phải vì đã đọc nguyên tác, nàng cũng không biết mắt trận chính là vị trí của Thiên Nguyên Tinh.
Vân Niệm nóng lòng muốn trở về trị thương, nhặt lại cây trâm ngọc của mình rồi quay người rời đi.
Vừa quay đi, gương mặt bình tĩnh ban nãy bỗng nhăn nhó vì đau đớn.
Đau chết đi được.
Khi quay về phải đòi bồi thường tai nạn lao động mới được
Trong rừng sâu phía xa, Giang Chiêu hơi nhíu mày.
Tiểu sư muội của y vẫn lanh lợi như trước.
Giang Chiêu quay sang nhìn Tạ Khanh Lễ bên cạnh, thấy y cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Giang Chiêu liếc y một cái, giọng đầy mùi ghen tị “Ta bị thương cũng chưa thấy muội áy đi xin Hàn Tô Đan cho ta, muội ấy đối xử với ngươi đúng là không giống người thường.”
Tạ Khanh Lễ vẫn mơ màng nhìn vào khoảng đất trống phía trước.