Chương 10
Ánh mắt hẹp dài cùng hàng mi dày nhẹ nhàng chớp động, làn da không trắng bằng cô nhưng nhìn vào sẽ cảm thấy Khương Tình vô cùng mạnh mẽ, là cô gái chú trọng tập thể thao thường xuyên, sống mũi thẳng thắp, người rất cao nhưng lại không khiến người khác cảm giác Khương Tình gầy yếụ Ngược lại còn lộ rõ khí chất soái tỷ cường thế, thật sự khác hẳn với bộ dạng ôn nhu như nước mà Khương Tình thể hiện ra.
Khương Tình nhìn cô khẽ bặm nhẹ môi như đang cố gắng tiết chế nụ cười chế giễụ Đôi môi mỏng gợi cảm ửng hồng mím lại vô cùng quyến rũ.
Hạ Nhi đột nhiên thấy mình nên làm cái gì đó.
Để Khương Tình thôi ngay cái vẻ xem cô như con nít mà trêu chọc.
Hạ Nhi chớp nhẹ đôi mắt màu hổ phách, khẽ vươn tay vuốt mái tóc nâu xoăn nhẹ dài như rong biển, khiến từng sợi rơi vãi lung tung trước ngực.
Hạ Nhi vừa cười vừa xoắn nhẹ lọn tóc.
"Chị đang trêu em sao?"
Khương Tình sững sờ nhìn.
Cái vẻ phong tình vô hạn này là sao đây?
Khương Tình bỗng dâng lên một loại du͙ƈ vọng xa lạ, muốn đưa tay ra chạm lấy Hạ Nhi, nhưng nhìn ánh mắt hổ phách của cô nàng nào đó khẽ ánh lên tia giảo hoạt.
Khương Tình liền cố trấn tĩnh lùi về sau, cười càng ôn nhu hơn.
"Tôi không có. Em hiểu lầm rồi."
Hạ Nhi nheo mắt cúi đầu nhìn xuống chiếc khăn trên tay Khương Tình.
"Chị nghĩ tôi dễ dãi với chị, không phải sao?"
Khương Tình nghiêng đầu, lãnh đạm mở miệng
"Chỉ là muốn em đề phòng người lạ hơn một chút, tôi không có ý đó."
Hạ Nhi khẽ cắn môi đỏ mọng, cười khẽ một tiếng rồi lại bước tới gần Khương Tình.
"Em nói chị biết, em đúng là không sợ chị làm gì em."
Khương Tình ánh mắt nhìn về phía hai cánh môi đang úp mở đầy dụ hoặc kia, không tự chủ liền nhíu mày, vô cùng tò mò thấp giọng hỏi lại.
"Tại sao?"
Hạ Nhi cười ý vị, cô muốn cho Khương Tình mất cái vẻ mặt như kiểm soát được mọi thứ trong tay mình.
"Bởi vì em sợ em sẽ làm gì chị hơn."
Khương Tình nghe thấy liền hơi bất ngờ, giọng trầm trầm khó hiểu
" Ý em là..."
Một bàn tay nhỏ bỗng đẩy Khương Tình vào bồn rửa mặt một cách thô bạo.
Khương Tình hơi hoảng, không kịp chuẩn bị thì khuôn mặt tuyệt mỹ bị ôm lấy bởi đôi tay còn vương mùi bạc hà.
Môi Khương Tình bị môi Hạ Nhi dính lên, môi mềm mại áp lên môi lành lạnh, đầu lưỡi ấm nóng vươn ra ngang ngược liếm trên môi Khương Tình một cái, hương thơm từ hơi thở Hạ Nhi ngọt ngào khiến Khương Tình đình trệ hô hấp, hai mắt mở to, mọi hoạt động đang làm đều quên sạch, chiếc khăn tội nghiệp rơi vào bồn rửa mặt bị thấm nước ướt không còn nhận ra hình dạng nữa.
Hạ Nhi chớp mắt, đôi mắt hổ phách nhìn khuôn mặt Khương Tình cự ly gần đến nỗi thấy rõ từng sợi lông mi đang run rẩy.
Lông mi như cánh phượng xinh đẹp trong gió, chớp động trên đôi mắt nâu sẫm quyến rũ.
Khương Tình cảm thấy chưa bao giờ cô thất thố như thế, hương vị bờ môi đang chạm lấy môi cô có một ma lực khiến bản thân dù mạnh mẽ đến mức nào cũng không khả năng chống cự, trái tim đột nhiên đập nhanh bất thường.
Rồi bỗng sự mềm mại và cảm giác ngạt thở ấy rời đi.
Hương hoa quế thoang thoảng trong không khí khiến Khương Tình đờ đẫn cả người.
Khương Tình hoàn hồn, quay đầu nhìn về phía cửa.
Bóng dáng Hạ Nhi mất tăm sau dãy hành lang.
Khương Tình run run đưa tay lên chạm lên bờ môi vừa có một chút độ ấm, bỗng nhiên cúi đầu bật cười.
Ánh mắt thay đổi trở nên cực kì nguy hiểm, khác hẳn với nụ cười ôn nhu thường ngày.
"Hạ Nhi. Em nhất định sẽ hối hận".
3 Nụ hôn đầu