⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi quan sát em. Để ý một chút thì sẽ biết ngay." Khương Tình cúi đầu thấp giọng trả lời.
Hạ Nhi cẩn thận đánh giá Khương Tình, giọng mang chút trêu chọc
"Chị không đi tìm bạn chị để an ủi mà đi theo tôi, không sợ bạn chị buồn chết à?"
"Vỹ Quang rất cố chấp, sẽ không." Khương Tình nói vẻ rất chắc chắn.
"Hắn còn lại gần tôi nhất định sẽ đánh chết hắn." Hạ Nhi giọng đầy bực tức.
"Ừ " Khương Tình cúi đầu cười khẽ.
"Chị không ngăn lại mà còn ừ, chị không có giác ngộ của việc làm bạn tốt sao?" Hạ Nhi khó hiểu cau mày.
"Ừ. Tôi không có." Cũng không muốn có. Khương Tình nghĩ trong đầu nhưng không nói ra.
Hạ Nhi lại quay đầu dùng nước vỗ lên má trái thêm vài lần.
Khương Tình lấy chiếc khăn tay trong túi bỏ vào tay Hạ Nhi.
"Lau đi mặt em toàn là nước."
Hạ Nhi nhướng mày nghi hoặc, tay cầm chiếc khăn mềm mại rồi đưa lên chạm vào má.
Thật mềm, thơm thoang thoảng mùi hoa lan, lại giống như mùi hoa mai lành lạnh.
Hạ Nhi liền không kiêng nể gì mà dùng nó lau sạch vệt nước trên khuôn mặt nhỏ.
"Chị theo tôi chỉ để đưa khăn à? Không phải định vờ làm người tốt rồi bán tôi cho tên khốn kia đó chứ?" Hạ Nhi vừa lau vừa hừ lạnh nói.
Còn biết nhau cơ mà Không chừng là một ruột đang cố hãm hại ta.
Khương Tình không biện bạch mà còn gật đầu, giọng ung dung thản nhiên
"Có lẽ. Chị là bạn thân quả thật nên giúp một tay."
Hạ Nhi vừa nghe liền tức giận ném trả chiếc khăn tay cho Khương Tình, trừng mắt rồi tức giận
"Chị đi đi."
Khương Tình coi như không nghe thấy, tay cầm chiếc khăn, lật qua lật lại rồi cười như không cười nói
"Theo tôi thấy, em mắc bệnh sạch sẽ không nhẹ đâu, chiếc khăn này em không hề hỏi tôi dùng để làm gì mà đã lau, em không sợ nó dùng vào việc khác không được sạch sẽ sao?"
Hạ Nhi vừa định bỏ đi thì quay đầu lại.
Giọng đột ngột trở nên lạnh tanh
"Chị dám "
Khương Tình cúi đầu bật cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc thánh thót, ôn nhuận dễ nghe lại mang chút quyến rũ kì lạ.
"Tôi hẳn là dám Nhưng cảm ơn em đã tin tưởng tôi."
Hạ Nhi nghe thấy, trong lòng mắng bản thân đến máu chó đầy đầụ
Cái tội không có sức phòng ngự với mỹ nhân.
Hạ Nhi hít sâu một hơi, bước đến trước mặt Khương Tình, ánh mắt màu hổ phách đột nhiên trở nên tối lại, giật chiếc khăn và xem xét thật kĩ, ngoài vệt nước bản thân vừa lau thì chiếc khăn cực kì sạch sẽ, chất liệu mềm mịn trơn mềm chạm rất dễ chịu, còn thoang thoảng mùi hoa sang trọng thanh lãnh, thứ như thế này, không thể nào không sạch sẽ được.
"Chị dùng vải thượng hạng thế này mang đi lau thứ gì bẩn à?" Giọng Hạ Nhi mang chút tức giận.
Cô trả chiếc khăn vào tay Khương Tình, tay Khương Tình như có như không sượt nhẹ vào da cô.
"Tôi chỉ ví dụ thôi. Vì em hơi thiếu cảnh giác với tôi." Khương Tình cười khẽ nói, khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên sự dịu dàng không dễ phát hiện.
"..."
Hạ Nhi không biết nói gì, nhìn Khương Tình không chớp mắt.
Khương Tình trông thấy khuôn mặt ngây ra của Hạ Nhi.
Đột nhiên bật cười hết sức vui vẻ, mái tóc đen dài ngang vai uốn lượn theo từng điệu cười của cô, đôi mắt nâu sẫm ánh lên tia sáng ôn nhuận dịu dàng vô cùng.
"Tôi không thiếu cảnh giác với chị." Hạ Nhi phản bác, có chút thẹn quá hoá giận.
"Ừm Em không có."
Câu nói nghe có vẻ như thừa nhận nhưng giọng nói lại đầy đùa cợt, cả tiếng cười trầm thấp ôn nhu đó cũng trở nên vô cùng khó diễn tả.
Lúc này Hạ Nhi mới nhìn thẳng vào Khương Tình.


⬅ Trước Tiếp ➡