⬅ Trước Tiếp ➡

Hậu quả là Hạ Nhi bị phạt phải cầm một chồng sách đứng ngoài hành lang.
Hạ Minh Phát luôn rất nghiêm khắc với học viên của mình cho dù có là với cô cháu gái mình cưng như bảo bối cũng không thể biểu lộ sự ưu ái được.
"Cậu ra đây làm gì? Chả ai phạt học sinh mà cứ 1 phút lại ra cầm đem vào một quyển giống cậu đâụ" Hạ Nhi chu môi khinh bỉ.
Hạ Nhi chính là cô cháu gái đang bị người cậu kiêm giảng viên phạt đứng ngoài hành lang đó.
Người cậu yêu thương cô nhất này luôn có những biểu hiện quái đản, yêu thương cô rất nhiều, nhưng đôi lúc lại rất nghiêm khắc với cô.
Hạ Nhi nghĩ nhất định sẽ về nhà tố cáo với ông nội.
Hạ Minh Phát nhìn thấy ánh mắt Hạ Nhi nhìn mình thì trong lòng cũng tự hiểu rằng tối nay mình về nhà nhất định sẽ chả yên thân nổi với cụ ông bao che khuyết điểm và coi Hạ Nhi là ngọc trân bảo.
Hạ Minh Phát lắc đầu
"Con đó, ngủ trong giờ của cậu còn mơ thấy vớ vẩn. Ta phải kêu con dậy vì con đạp cậu nhóc ngồi bàn trên chổng vó phải xuống phòng ý tế kìa, phạt con một chút đã muốn về tính sổ với ta, con có lương tâm không hả?"
Hạ Nhi ồ một tiếng rõ to.
"Con đi học không lo học hành mà suốt ngày cứ vẽ vời đọc ba cái thứ vô bổ đó, làm sao gánh vác cả gia tộc nhà họ Hạ hả? Con muốn khiến ông nội con tức chết có phải không?" Hạ Minh Phát vẫn kiên trì thuyết giảng lý luận làm cô cháu gái ngoan cho Hạ Nhi.
"Ông nội toàn bị cậu làm cho tức chết. Con không có. Cậu đừng có nói lung tung." Hạ Nhi phủ định vô cùng chắc chắn.
"Cậu bị con gài bẫy mới khiến nội con tức giận. Con còn ở đây mà cãi." Người thầy chuẩn mực đứng cãi tay đôi với cô học trò nhỏ.
"Ồ."
Hạ Minh Phát nhìn Hạ Nhi trong lòng đang tính toán ý định trả đũa mà lòng từng đợt co rút.
Cụ ông ở nhà đã gần 80 tuổi nhưng sức khoẻ quả thật là trai tráng theo không kịp.
Hạ Minh Phát không biết phải làm thế nào để cứu vãn tình thế thì bỗng Khương Tình cầm cuốn sách đi ngang qua Hạ Nhi rồi khựng lại.
"Em chào giáo sư." Khương Tình đi tới rất lễ phép.
Hạ Minh Phát ho khụ một tiếng rồi chững chạc nói
"Em đi họp với hội đấy à?"
Khương Tình nhẹ gật đầu rồi liếc qua Hạ Nhi.
"Bị phạt?" Khương Tình nhướng mày.
"Nhìn là biết rồi còn hỏi." Hạ Nhi phát cáu trợn mắt với Khương Tình.
Khương Tình cười khẽ, vươn tay lấy cuốn sách trên đầu Hạ Nhi.
"Tại tôi chưa từng bị phạt nên hơi tò mò thôi."
"Tò mò không? Muốn thử không? Em không ngại đâụ" Hạ Nhi giọng đầy châm chọc.
Ngon tới đây
Đứng vài tiếng cho biết mùi vị.
Khương Tình nhìn Hạ Nhi rồi cúi đầu cười ôn nhuận.
Chả biết cái đầu nhỏ đó có suy nghĩ loạn thất bát tao gì nữa.
Chợt như nhớ ra vấn đề gì, Khương Tình liền hỏi.
"Tôi cũng coi như cùng khoa với em. Sao em gọi tôi bằng chị hoài thế. Tôi rất già sao?"
Hạ Nhi quay đầu đi chỗ khác.
Ta không thèm trả lời đấy
"Hai trò biết nhau à?" Hạ Minh Phát nãy giờ mới lên tiếng.
Khương Tình gật đầu nhẹ rồi lại nói
"Hơn cả biết, Hạ Nhi làm em cảm thấy khá là đáng yêụ"
Hạ Minh Phát như nghe chuyện kinh dị, nói
"Nó mà đáng yêu cái gì, chỉ giỏi quậy phá."
"Ồ Vậy hôm nay về nhà con sẽ quậy một trận." Hạ Nhi giọng đầy hăm dọa.
Nói xong liền vươn tay giật lại cuốn sách bị Khương Tình lấy đi.
Hạ Minh Phát rùng mình nhìn Hạ Nhi vội vã nói
"Em được miễn phạt, vào trong ngồi học tiếp đi. Ngoan đi cậu sẽ cho quà."
Câu sau rất nhỏ nhưng Khương Tình trời sinh tai thính liền nghe thấy.
Hạ Nhi lại làu bàu trong đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡