Chương 13
Đừng hòng mua chuộc bổn tiểu thư.
Khương Tình bật cười, nghiêng đầu rồi đi lướt qua cô.
Hạ Nhi không nhìn Khương Tình, cũng vội vàng xoay người muốn quay vào lớp thật nhanh để tránh tiếp xúc với Khương Tình.
Bỗng nhiên đầu Hạ Nhi bị kéo mạnh, một lọn tóc nâu dài vướng vào tay áo sơ mi của ai đó.
Hạ Nhi có cảm giác mình bị rách da đầu
"Chị đứng lại." Mặt Hạ Nhi nhăn nhó lớn tiếng gọi.
"..."
Khương Tình sững sờ, ngay lập tức dừng bước chân.
Hạ Nhi như sắp khóc.
Đau chết cô rồi.
Đau
Sau vụ hôn nhau đã không muốn đụng mặt, nhưng cứ thế này thì quả thật không có cách nào.
Ta đúng là con nhóc số khổ.
Khương Tình chậm rãi quay đầu, thấy cảnh tượng phía sau, cảm thấy có chút buồn cười.
Hạ Nhi nắm lấy tóc mình vừa kéo lấy kéo để, tay áo cô cứ vung lên theo đợt kéo của Hạ Nhi nhưng lại không gỡ ra được.
Khương Tình bắt đắc dĩ đưa Hạ Minh Phát cuốn sổ rồi vươn tay ra chậm rãi gỡ từng sợi tóc trên cúc áo mình, những sợi tóc nâu hơi sáng mượt mà quấn chặt lấy cực kì cứng đầụ
Khương Tình hết sức kiên nhẫn gỡ nhẹ nhàng như sợ Hạ Nhi đaụ
Hạ Nhi thấy những ngón tay người nào đó cực kì xinh đẹp, đang từng chút từng chút gỡ tóc rối, ngón tay mảnh dẻ và mềm mại, móng sạch sẽ cắt thật gọn gàng, đầu ngón tay hồng hào xinh đẹp, khớp xương tinh xảo rõ ràng, vô cùng cân xứng.
Hạ Nhi sững người.
Tay Lại là tay.
Ta thích Muốn sờ Muốn sờ
Trong đầu Hạ Nhi gào thét muốn vươn móng vuốt chụp lấy tay Khương Tình. Nhưng sau đó liền dùng tay còn lại nắm chặt bàn tay đang mất kiểm soát.
Hạ Nhi cố gắng đọc thần chú tịnh tâm kiếm phổ mà cô tự nghĩ ra.
Nhịn xuống
Nhịn cho ta
Giữ hình tượng
Khương Tình không biết người nào đó chả có tập trung cho chuyện gỡ tóc rối hay đau da đầu mà lúc này chỉ để ý đến từng cử động của ngón tay cô.
Khi từ tốn gỡ xong những sợi tóc còn dính lại, Hạ Nhi được giải thoát trong sự ngỡ ngàng.
"Xong rồi. Có đau lắm không?" Khương Tình giọng quan tâm.
Bàn tay khẽ đưa lên đỉnh đầu Hạ Nhi.
Hạ Nhi vội né tránh như tránh ôn dịch. Ánh mắt dõi theo từng cử động của Khương Tình.
"Cảm ơn chị." Hạ Nhi ánh mắt như có như không lại nhìn bàn tay ai đó.
Muốn chặt nó xuống làm của riêng
Hạ Nhi bị suy nghĩ đó làm cho kinh sợ. Vội vã hết lời chửi bới bản thân vô sỉ tàn bạo
Khương Tình lễ phép xin lại cuốn sổ rồi cười nhẹ quay lưng đi.
Hạ Minh Phát nhìn cô gái nhỏ đang ngẩn người nhìn theo thì khó hiểụ
"Con đừng nói với cậu là con tương tư người ta rồi nhé, ta biết con thích con gái nhưng người đó là hoa có chủ rồi đấy."
Hạ Nhi đang ngẩn ngơ thì được người cậu tốt bụng cảnh tỉnh bản thân.
Ta là thích tay Tay đó Hiểu không hả???
Hạ Nhi hừ lạnh quay lưng vào lớp và bỏ lại một câu
"Tối nay cậu chuẩn bị ăn đòn với ông đi là vừa."
Chỉ tội nghiệp người đàn ông đáng thương không hiểu lý do lại đắc tội thêm cô cháu gái hay mang thù này.
Khương Tình đi dọc dãy hành lang với muôn vàn ánh mắt dõi theo cô, cô không quan tâm mà chỉ chăm chú nhìn vào tay mình.
Lúc nãy Hạ Nhi nhìn tay cô.
Còn nhìn đến không dứt ra nổi.
Khương Tình cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đó, đưa bàn tay vừa chạm vào tóc Hạ Nhi lên cao, nhớ lại xúc cảm từng sợi tóc mềm mại và thơm thoang thoảng mùi quế, tóc thật dài, giống như một thác nước huyền ảo, nhưng độ dài không khiến người nhìn vào cảm thấy phiền phức, mà như vốn dĩ tóc Hạ Nhi nó phải dài như vậy.