⬅ Trước Tiếp ➡

Khanh Long nhìn về phía sau rồi nói
"Vỹ Quang, cậu có mời Hạ Nhi được không?"
Vỹ Quang nhìn Hạ Nhi, nghe thấy thế liền quay đầu cười cợt.
"Quả thật là quân tử có lòng mà mỹ nữ vô tâm. Tớ không biết phải làm cách nào để Hạ Nhi nhận lời cả."
Khương Tình đang ngồi, nghe câu nói của Khanh Long thì có chút khó chịụ
Thật phiền.
"Nếu Hạ Nhi không đi thì đừng ép cô ấy."
Khương Tình bỏ lại một câu lạnh lùng rồi đứng dậy bỏ đi.
Cô biết câu cảnh cáo nhẹ nhàng này chỉ là thừa nhưng vẫn muốn nói.
Hạ Nhi tính cách lạnh nhạt chắc chắn sẽ không muốn đi, còn Vỹ Quang thì cố chấp, sẽ không từ thủ đoạn để làm Hạ Nhi phải có mặt trong buổi tiệc.
Vỹ Quang nghe Khương Tình nói thì cười lớn nói theo sau lưng Khương Tình.
"Lần đầu tiên tớ thấy cậu quan tâm tới ý muốn của người khác đấy Tình Tình. Không phải trước giờ cậu luôn nói tớ thích thì phải làm bằng được sao."
Khương Tình đang đi thì dừng bước.
Vỹ Quang cười cười nói với Khương Tình
"Tớ sẽ mời được Hạ Nhi tới dự tiệc cho cậu xem."
Khương Tình im lặng một lúc rồi lạnh giọng
"Tùy cậụ"
Hạ Nhi đang tập trung nhưng cạnh bên thảo luận bàn tán về buổi tiệc đó quá ồn ào. Khiến cô cảm thấy không nên ở đây lâụ
Hạ Nhi gấp cuốn sách lại và đứng dậy đi khỏi nơi khiến cô nhức đầu đó, cô bước đến sân sau hành lang căn tin liền một bàn tay nắm lấy tay cô, bàn tay đó mát lạnh, rồi mùi hoa lan lan tỏa xung quanh cô. Hạ nhi có chút khó hiểu khẽ quay đầu thì thấy Khương Tình đang lạnh nhạt nhìn cô, thần sắc không rõ, cô hỏi
"Đi theo tôi làm gì? thói quen của chị là thích đụng chạm người khác như thế sao?"
Nói xong ánh mắt rơi lên bàn tay đang giữ lấy cô của Khương Tình, Hạ Nhi có chút giận
"Phiền chị buông ra".
Khương Tình cong khoé miệng, nở một nụ cười ôn nhuận nhìn Hạ Nhi dịu dàng nói
"Tôi xin lỗi, bọn tôi ồn ào ảnh hưởng đến em phải không?". Nói xong liền buông tay Hạ Nhi.
"Chắc sau này tôi sẽ đổi một chỗ khác yên tĩnh hơn, chị theo tôi chỉ nói thế?" Hạ Nhi đưa tay ra sau mình, các ngón tay nắm chặt.
Khương Tình cười nhẹ, mái tóc đen bay bay làm mùi hoa cứ thoang thoảng trong gió, quả thật cô có hơi gấp gáp, một phút chốc đã tùy hứng mà đuổi theo rồi.
"Tôi quan tâm em." Khương Tình nói, giọng điệu ôn nhu như nước.
Hạ Nhi bỗng cười, nụ cười có chút tuỳ ý
"Chị đừng nói chị thích tôi nhé."
Khương Tình khẽ nắm tay mình. Khớp xương thanh mảnh đầy mê hoặc. Cô im lặng một lúc rồi nhẹ giọng.
"Em nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ là thấy đám bạn tôi hơi ồn ào ảnh hưởng đến em nên mới đuổi theo để xin lỗi thôi."
"Ồ. Không sao. Đừng bận tâm." Hạ Nhi lạnh nhạt.
"Em ghét tôi à?" Khương Tình nhẹ giọng hỏi.
"Tôi không ghét." Hạ Nhi dứt khoát trả lời.
"Vậy tại sao em né tránh tôi?" Khương Tình bước tới gần cô, thanh âm mang theo chút khó hiểụ
"Tôi không có, chị nói gì thế?" Hạ Nhi vô thức lui về sau, mắt cụp xuống.
"Em hôn tôi xong thì liên tiếp tránh trong lớp không ra ngoài nữa, như thế không phải không muốn thấy tôi sao?" Khương Tình khoé miệng cong lên, ánh mắt mang theo cảm xúc không rõ, ôn nhuận nói.
"Lúc đó tôi bị chị ép " Hạ Nhi ngẩng đầu ra vẻ vô tội.
"Tôi ép em hôn tôi?" Khương Tình lạnh giọng hỏi lại.
"Chị có thể đừng nhắc tới nữa không? Cứ như chị chưa từng hôn qua ai.."
Hạ Nhi chưa dứt lời thì Khương Tình đã cắt ngang.
"Ừ Tôi chưa từng." Khương Tình nói rất đương nhiên.
Hạ Nhi trợn tròn mắt. Khương Tình nhìn Hạ Nhi rồi khẽ chớp nhẹ rèm mi tuyệt mỹ.
Hạ Nhi lâm vào rối rắm.


⬅ Trước Tiếp ➡