⬅ Trước Tiếp ➡

Chiếc lưỡi nhỏ mềm mại đang khẽ liếm ngón tay cô một cách đầy mị hoặc, ướt át nóng bỏng, xúc cảm tuyệt vời ấm áp đến nỗi Khương Tình cảm nhận được du͙ƈ vọng trong cô bị khơi dậy một cách mãnh liệt. Đầu ngón tay ngứa ngáy như bị sợi lông vũ cọ vào. Khương Tình bất giác đưa ngón tay đó len lỏi vào miệng Hạ Nhi, Hạ Nhi nhìn Khương Tình mơ màng rồi khẽ mút mát như mút một viên kẹo ngọt.
Chiếc lưỡi nóng ấm cứ như chạm vào từng dây thần kinh khiến Khương Tình run rẩy cả người, tiếng thở không kiềm được mà nhanh dần.
Hạ Nhi vẫn say sưa làm cái điều mà bản thân cũng không biết là đang làm gì đó.
Rồi bỗng Khương Tình rút ra ngón tay dính đầy dịch lỏng đó, nó ướt đẫm còn kéo theo một sợi chỉ bạc mị hoặc câu người.
Khương Tình nhìn ngón tay mình thở gấp kịch liệt
"Em đang khiêu khích tôi. Triệt để khiêu khích tôi. Lần trước em cũng thế. Bây giờ em cũng vậy. Em như một con hồ ly tinh câu dẫn đi lý trí của tôi. Em muốn giải quyết thế nào đây?"
Hạ Nhi im lặng, mặt nóng bừng, cô không biết lý do mình hành động như vậy, nhưng có lẽ là do rượu trái cây kia, cô không kiềm chế được điều gì khi có hơi rượụ
Cả gia đình cô ai cũng biết nên trong nhà hầu như không có sự xuất hiện của rượụ
Lúc nãy vì tâm trạng không tốt, cô không biết phải làm gì để vơi đi sự khó chịu trong người nên đã uống một chút.
Ánh mắt Hạ Nhi bỗng mở lớn nhìn hành động kế tiếp của Khương Tình.
Khương Tình đưa ngón tay dính đầy dịch lỏng kia vào miệng mình và mút nó. Tiếng mút đầy ám muội vang lên khiến Hạ Nhi sắc mặt liền ửng hồng.
Khương Tình liếm sạch vị ngọt dính trên tay cô của Hạ Nhi.
Hạ Nhi bị kíƈh thíƈh, trái tim dồn dập vồn vã.
Chiếc lưỡi nhỏ liếm nhẹ lên đầu ngón tay vốn rất mảnh dẻ và đầy xinh đẹp, trông Khương Tình như một con báo đang thưởng thức vị ngon của con mồi.
Ánh mắt Khương Tình nhìn cô đầy du͙ƈ vọng chiếm hữu, sức mạnh trên bàn tay đang nắm chặt tay cô cũng càng thêm dùng lực.
Hạ Nhi khẽ động muốn thoát ra.
Khương Tình bật cười, tiếng cười như chuông bạc vừa quyến rũ vừa như đang khiêu khích.
7
"Ngọt ngào đấy " Khương Tình khẽ cười đầy ý vị
"Em cũng nên nếm thử."
Lời vừa nói xong thì môi Khương Tình đã rơi lên môi Hạ Nhi. Giây phút đó. Hạ Nhi cảm thấy như thế giới này xoay tròn đến choáng ngợp.
Nhân giải thưởng
Cả cơ thể cô liền bị bao phủ bởi mùi hương như lan như sương thanh mát.
Tay cô theo phản xạ muốn đẩy Khương Tình ra.
Khương Tình ngay lập tức dùng tay còn lại nắm lấy tay Hạ Nhi rồi vươn lên cao khoá lại.
Hạ Nhi cố gắng phản kháng, cô khẽ co chân lên muốn đạp. Khương Tình liền dùng chân chen vào giữa hai chân Hạ Nhi. Hai tay bị khoá, chân cũng bị giữ chặt, Hạ Nhi vô lực chống cự nên rất tức giận, cánh môi bị áp chặt đến nỗi chỉ phát ra được âm thanh rên rỉ trong cổ họng.
"Um..a.."
Khương Tình nghe thấy âm thanh kiều mị đó lại càng hung hăng cuốn lấy.
Hai cánh môi quấn quýt lấy nhau không chừa kẻ hở.
Hạ Nhi thở nặng nề. Có chút khát. Cô khẽ hé môi muốn thở, ngay lập tức một vật ấm nóng ướt át chui vào miệng cô, Hạ Nhi đại não như đang phát điện, Khương Tình đảo nhẹ lưỡi trong khoang miệng cô, tìm kiếm, rồi mút lấy. Hạ Nhi thở hổn hển.
Trong đầu thầm nghĩ. Không phải chỉ là hôn thôi sao. Cũng không phải chưa từng hôn qua.
Hạ Nhi cắn nhẹ lên môi Khương Tình rồi lại đưa lưỡi liếm vết cắn đó.


⬅ Trước Tiếp ➡