⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Tình nhíu nhẹ mày, buông tay Hạ Nhi rồi nắm lấy sau gáy cô hồn sâu hơn, lưỡi Khương Tình đưa vào khoang miệng cô mà trêu chọc, vờn lấy chiếc lưỡi đang cố tình tránh né. Nụ hôn lưỡi càng lúc càng ướt át, nhịp thở cả hai càng lúc càng nặng nề. Khương Tình bỗng rời môi cô, bờ môi ướt át kéo theo một sợi chỉ bạc đầy mê hoặc, khuôn mặt nhỏ của Hạ Nhi nóng đến bỏng rát, cô cựa quậy muốn tránh.
Khương Tình liền gầm nhẹ
"Em thử động tí nữa xem?"
Hạ Nhi trừng mắt, cô xem như không nghe thấy, vẫn cố gắng giật tay đang bị khoá chặt trên đầụ
"Em không ngoan " Khương Tình trầm giọng nói.
Dứt lời liền tiếp tục cúi người hôn lấy môi Hạ Nhi.
Khương Tình hôn chuyển sang nhẹ nhàng hơn.
Hạ Nhi cảm nhận được nụ hôn càng lúc càng mềm nhẹ và dịu dàng, liền bị sự ôn nhu và ngọt ngào đó làm cho tan chảy, cô không phản kháng nữa mà bắt đầu đáp trả.
Môi Khương Tình mềm mại nhưng có chút lạnh, hơi thở thoang thoảng như lan như sương cùng đôi tay có thân nhiệt ấm nóng đang ôm trọn lấy cô.
Thân thể Khương Tình áp sát vào người Hạ Nhi, khiến cô nghe được nơi ngực trái Khương Tình từng nhịp tim đang đập rất nhanh.
Hạ Nhi chìm đắm trong nụ hôn dịu dàng của Khương Tình mà không nhận ra, cho đến khi bầu ngực cảm nhận được chút đau mới biết cái người luôn tỏ ra đứng đắn ấy đang làm gì.
Hạ Nhi nhíu mày khẽ rên
"Ưm.. đaú.
Khương Tình nghe thấy, khoé môi tinh xảo nhếch lên ý cười, thả lỏng lực đạo, xoa nắn vật mềm mại dưới tay có chút dịu dàng như mơn trớn một bảo vật trân quý nhất.
Người Hạ Nhi nhũn ra, cơ thể phản ứng liền vặn vẹo, thật sự rất thoải mái, cô không thể phản kháng và cũng chả muốn phản kháng nữa, để mặc cho Khương Tình càn quấy.
Ngực Hạ Nhi theo từng nhịp thở gấp của cô mà trở nên dồn dập. Hạ Nhi cảm nhận được chỗ nhạy cảm giữa hai chân có một dòng nước ấm chảy ra, cơ thể càng nóng càng ngứa ngáy. Hạ Nhi biết phía dưới đang ướt, gương mặt vì động tình mà trở nên mơ mơ màng màng.
Khương Tình không tiếng động khẽ di chuyển tay xuống vòng eo thon nhỏ, rồi xuống đùi, môi vẫn không dời mà tiếp tục hôn làm phát ra những âm thanh vô cùng khiêu gợi.
Bàn tay Khương Tình len lỏi vào chỗ xẻ sâu của váy, vén nhẹ lên, không chút do dự liền tiến vào đùi trong chạm vào giữa hai chân Hạ Nhi. Ngón tay Khương Tình lơ đễnh vuốt ve đùi trong khiến chân Hạ Nhi run rẩy, rồi khẽ chạm một ngón tay vào vùng chân tâm ẩm ướt nóng rực đó.
Hạ Nhi mềm nhẹ rên rỉ, cô thật sự không chịu nổi nữa. Cảm giác trống rỗng vô lực.
Khương Tình rời môi cô, nghiêng đầu nói khẽ bên tai Hạ Nhi bằng chất giọng khàn khàn, vô cùng quyến rũ
"Tại sao chỗ này lại ướt đến vậy? Hạ Nhi?"
Hạ Nhi đỏ mặt, chỉ biết quay mặt sang hướng khác thở từng nhịp thở nặng nề.
Khương Tình cười trầm thấp, lại dùng chất giọng ấm áp từ tính khàn khàn nói
"Em ướt đến nỗi tôi rất muốn đè em ra ăn sạch."
Khương Tình nhấn mạnh từ "ăn" khiến Hạ Nhi vô cùng túng quẫn, cô xấu hổ. Đúng là không có xấu hổ nhất, chỉ có xấu hổ hơn.
Trong lòng lại dâng lên một cỗ tức giận nhưng không thể phát tác nổi.
Chiếc váy Hạ Nhi mặc đã trở nên hỗn loạn.
Khương Tình cười vô cùng vui vẻ, cô lướt môi mình lên vành tai Hạ Nhi, khẽ hôn rồi mút nhẹ, đột ngột cho đầu lưỡi vào.
Hạ Nhi ngay lập tức rên rỉ, miệng phát ra âm thanh gợi cảm quyến rũ.
"Ưm... đừng... dừng lại "
Khương Tình khẽ nhếch môi cười đầy giảo hoạt.
"Em không muốn tôi dừng?"
Rồi lại tiếp tục nói
"Thích không?" Khương Tình khẽ nói vào tại Hạ Nhi.


⬅ Trước Tiếp ➡