Chương 3
Hạ Nhi trong đầu cố vắt óc nhớ ra cô bạn học Lương Hạ ngồi bàn dưới từng nói về "ngự tỷ". Nhưng cô cảm thấy vẻ ngoài này phải dùng từ "soái tỷ" mới đúng. Vì quả thật nhìn có chút đẹp trai.
Khẽ nheo mắt về phía nữ sinh đang nhìn mình, trong đầu cô hiện lên một cái tên.
Khương Tình Hội trưởng hội học sinh, khối khoa học tự nhiên.
Hạ Nhi lấy tay day trán.
Sáng nay cô ra đường chắc là bước nhầm chân nào rồi, cô chớp chớp mắt rồi quay đầu ra phía sau, cô thấy một nữ sinh khá khả ái đang ngẩn người nhìn Khương Tình.
Trong lòng nghĩ chắc là tìm nữ sinh đó, cô khẽ cụp mắt xuống trang sách đang đọc dở dang.
Bỗng nhiên sách bị cầm lên.
Hạ Nhi nhíu mày liền đứng dậy. Khương Tình đang lật qua lật lại cuốn sách của cô. Chân mày cau nhẹ như đang suy nghĩ cái gì đó.
Hạ Nhi bỗng cảm thấy ẩn ẩn tức giận.
Cô ghét nhất là bị người khác làm phiền.
"Cô lấy sách của tôi làm gì?" Hạ Nhi bình tĩnh hỏi.
Khương Tình nhìn Hạ Nhi bằng cặp mắt nâu sẫm, môi khẽ nhếch lên ý cười ôn nhuận không rõ.
"Chỉ là muốn cho em biết cách tôn trọng người khác một chút thôi." Giọng nói lành lạnh nhưng vô cùng êm tai.
Hạ Nhi trợn tròn mắt, vươn tay muốn lấy lại sách từ Khương Tình.
"Cô mới là người cần học cách tôn trọng " Hạ Nhi nổi giận âm trầm nói.
Khương Tình cười nhẹ, phản xạ cực nhanh đưa sách lên thật cao tránh thoát khỏi tay Hạ Nhi.
"Tôi gọi em hơn năm phút đồng hồ, từ nhỏ nhẹ cho tới phải lớn tiếng em mới thoát hồn ra khỏi nó mà nhìn tôi." Khương Tình lắc lắc cuốn sách, nhướng nhẹ mày, thanh âm ôn nhuận dịu dàng mang chút ý cười ưu nhã.
Hạ Nhi lúc này chỉ ước gì mình cao thêm 5cm để có thể không mất thể diện a, cô với không tới món đồ trong tay con người cao hơn mình cả cái đầu thế này.
Rốt cuộc thì cô ta cao bao nhiêu thế? 1m75? 1m80?
Coi thường con nhóc 1m65 như cô sao?
Cô đã rất cố gắng cải thiện chiều cao của mình đó Có được không?
Cô tức giận
Bộ cao một tí thì có thể ức hiếp người khác à?
Hạ Nhi biết mình không thể với tới nên quyết định không tìm mất mặt nữa. Chỉ là một cuốn sách, bỏ cũng chả sao cả.
Hạ Nhi trừng mắt liếc Khương Tình rồi quay mặt muốn bỏ đi.
"Hạ Nhi " Khương Tình vươn tay vội giữ tay cô lại.
Hạ Nhi biến sắc, cô rất nhạy cảm việc ai đụng vào mình, muốn vung tay tránh thoát. Nhưng phát hiện sức lực của mình không bằng người. Kéo cũng kéo không ra.
Hạ Nhi cảm thấy hơi bất lực. Bắt đắc dĩ "hừ" lạnh một tiếng, ngước mắt nhìn Khương Tình khó hiểu hỏi
"Sao chị biết tên tôi?"
Khương Tình dịu dàng khẽ đáp
"Bạn tôi cho tôi biết khá nhiều về em."
"Bạn nào?" Hạ Nhi lạnh giọng hỏi.
"Cao Vỹ Quang" Khương Tình không giấu giếm.
Hạ Nhi dùng tay còn lại đỡ đầu xoa nhẹ mi tâm.
Là cái con chó điên kia.
"Tên khốn đó nhắc đến tôi làm gì?" Hạ Nhi nhíu nhẹ chân mày.
"Vỹ Quang thích em." Khương Tình cười khẽ.
"Ồ."
Ta cũng thích ta đấy. Ai bảo cái túi da này nhìn bắt mắt như thế chứ.
"Chị là Khương Tình, khoa học tự nhiên, cách em ba lớp." Khương Tình cười xã giao, nụ cười tiêu chuẩn thường thấy của một học bá.
"Tôi biết." Hạ Nhi lạnh giọng.
"Em biết tôi?" Khương Tình nhướng mày hỏi.
"Ai mà chả biết chị. Tôi cũng không lạ."
Hạ Nhi vẻ mặt vô cùng đương nhiên, rồi ngước cặp mắt hổ phách lên nói
"Buông tôi ra được chưa?"
Khương Tình nhìn xuống thấy liền biết mình có chút thất thố, không tiếng động buông tay Hạ Nhi, cũng không hỏi nữa, tay cầm cuốn sách đưa tới trước mặt cô.