⬅ Trước Tiếp ➡

"Lúc nãy tôi có chút quá phận. Thật xin lỗi em Em có thể giúp tôi lấy hộ cái ghế trống kế bên chứ?"
Hạ Nhi nhìn Khương Tình khẽ nhíu mày.
Là muốn cô lấy hộ cái ghế sao? Nhìn xung quanh thì thấy căn tin không còn cái ghế nào, hẳn là cô lao công dọn dẹp cất đi rồi, bên cạnh cô lại còn một cái ghế trống duy nhất, ngước mắt về phía đồng hồ mới biết đã hết giờ nghỉ trưa.
Hạ Nhi có chút xấu hổ.
Cô nhìn về phía bàn tay đang cầm cuốn sách đưa về phía cô.
Rồi ánh mắt cô dừng lại, trong đáy mắt ánh lên tia sáng không rõ.
Nó thật đẹp
Chưa từng thấy bàn tay nào hoàn hảo như thế. Khớp tay rõ ràng tinh xảo, các ngón tay thon dài, da tay trắng mướt không chút tì vết, móng gọn gàng được cắt sát vào da, màu hồng nhạt, giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, vô cùng xinh đẹp.
Khương Tình đợi một lúc lâu mà người nào đó vẫn bất động, liền đưa tay che miệng rồi khẽ ho nhẹ một tiếng.
Hạ Nhi giật mình, liền đưa tay ra nhận lấy sách.
Nhưng Ánh mắt Hạ Nhi vẫn tham luyến nhìn theo tay Khương Tình rồi dừng lại trên khuôn mặt đang ho nhẹ, một bàn tay khác trên môi đang nắm khẽ hờ hững.
Khương Tình nhìn cô, ánh mắt khó hiểụ
Hạ Nhi liền không dấu vết quay đầu đi, rồi như nhớ ra cái gì, cô xoay người, mái tóc xoã rơi lác đác xuống vai, một số lọn tóc mềm mại lướt nhẹ qua cánh tay Khương Tình, xúc cảm nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua da Khiến Khương Tình hơi ngứa, tay vô thức chạm lên chỗ đó, ánh mắt nâu sẫm không tự chủ hơi tối lại.
Hạ Nhi cầm lấy ghế, đưa cho Khương Tình ,nhỏ giọng nói
"Của chị " Thanh âm nhẹ nhàng đi mấy phần.
Ánh mắt nâu hổ phách ánh lên từng tia sáng xinh đẹp đến khó tả.
Khương Tình nheo mắt, giờ cô mới để ý kỹ, màu mắt Hạ Nhi rất đặc biệt, nó không sẫm như màu mắt người châu á bình thường, nó là màu sắc được pha lẫn bởi màu nâu sáng cùng đỏ lựu, có chút vàng nhạt lẫn vào, con ngươi to tròn vô cùng xinh đẹp, màu sắc đó như một sự cuốn hút và lôi cuốn đến kì lạ, vừa lạnh lẽo bất cần như muốn đẩy người khác ra xa, nhưng lại vừa có sự ấm áp mà người khác nhìn thấy không thể nào cưỡng lại mà thân cận.
Màu sắc đôi mắt có chút giống... con mèo Ba Tư hồi nhỏ cô từng nuôi.
"Chị còn chuyện gì nữa à?" Hạ Nhi nhíu mày nghiêng đầu hỏi.
"..."
Khương Tình hơi giật mình rồi bỗng cúi đầu cười, thanh âm trong trẻo trầm thấp.
Cô không thể cho Hạ Nhi biết cô so sánh Hạ Nhi với con mèo được, nhỏ giọng ôn nhu nói
"Đôi mắt của em hơi đặc biệt, tôi có chút... ngỡ ngàng thôi."
Ngừng một chút lại tiếp tục nói
"Tôi không có ý gì cả Chỉ là nó rất đẹp. Có lẽ em là người có đôi mắt xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp."
Hạ Nhi ngẩn người, rồi như chợt hiểu ra. Cô biết ngoại hình của mình dễ làm người khác bị thu hút. Nhưng Khương Tình thẳng thắn như thế, lại không khiến cô cảm thấy khó chịụ
Hay bản thân cô không có sức chống cự với mỹ nhân cao lãnh nhỉ?
Khương Tình là cô gái nổi bật nhất trường.
Hội trưởng hội học sinh, dù là học tập hay thể thao đều thành tích đứng đầu toàn khối, là một học tỷ tính cách dịu dàng ôn nhu như nước.
Đặc biệt luôn là tấm giương tốt, tấm gương sáng để đám vãn bối tích cực hướng về phía trước, hăng hái nỗ lực, là mỹ nữ mệnh danh nữ thần.
Khương Tình có hôn phu đang học cùng khối khoa học tự nhiên, thanh mai trúc mã, cả hai là kim đồng ngọc nữ trong mắt mọi người, trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.


⬅ Trước Tiếp ➡