Chương 30
Liêm sỉ Hạ Nhi Liêm sỉ của mày đâu
Không thể để Khương Tình biết là có thích mấy ngón tay của Khương Tình đến u mê đầu óc hành động thiếu suy nghĩ được.
Khương Tình cười khẽ vừa ôn nhuận thấp giọng hỏi.
"Tay tối thế nào?"
Vừa nói liền đưa bàn tay đến trước mặt Hạ Nhi.
Ngón tay mảnh dẻ xinh đẹp, khớp xương tinh mỹ cân xứng, có chút ướt át dính lên đầu ngón tay hồng nhuận.
Hạ Nhi ngay lập tức cụp mắt, mạnh miệng.
"Chả thế nào cả. Chị buông tôi ra."
"Không " Khương Tình lãnh đạm nói.
Hạ Nhi tức đến mặt đều đỏ bừng.
"Chị không buông là tôi hét lên đấy "
Khương Tình cúi đầu cười khẽ
"Chị không ngại để mọi người biết chị vừa phi lễ em xong đâụ"
Hạ Nhi cứng họng, trừng mắt nhìn Khương Tình.
"Chị Cái đồ hỗn đản này "
Khương Tình bỗng khom người xuống, cánh môi lướt nhẹ lên môi Hạ Nhi đang sưng mọng.
Giọng trầm thấp nguy hiểm lại quyến rũ câu người.
"Hay chị hỗn đản với em thêm tí nữa nhé "
"Chị.." Hạ Nhi cứng họng.
"Giờ trả lời tôi, lúc nãy em có cảm giác thế nào?"
Giọng Khương Tình ôn nhuận vô cùng dễ nghe.
Vừa nói vừa ghé sát môi mình lên cổ Hạ Nhi. Hơi thở như lan như sương thả lên cổ khiến Hạ Nhi run rẩy.
Khương Tình lại tiếp tục
"Không trả lời tôi sẽ tiếp tục hôn em đấy. Đến khi em thành thật mới thôi."
Hạ Nhi trợn trừng mắt "Chị ép người quá đáng."
"Tôi chỉ quá đáng với em." Khương Tình vươn đầu lưỡi liếm nhẹ lên cổ Hạ Nhi.
Hạ Nhi chịu không nổi cảm giác kích thích đến từng kẽ tóc như thế, toàn thân cô nóng rực. Hơi thở hỗn loạn.
Trông thấy Khương Tình sắp di chuyển môi lên tại cô.
Hạ Nhi quyết định đầu hàng.
"Em nói Em nói là được. Chị dừng lại đi."
Khương Tình không dừng lại, môi mỏng gợi cảm vẫn khẽ lướt đến vành tại đang đỏ ửng của Hạ Nhi.
Lúc nãy có liếm qua.
Khương Tình biết nơi này của Hạ Nhi vô cùng nhạy cảm.
Nên không cần câu trả lời thì phản ứng của Hạ Nhi cũng đã rất thành thật rồi.
Hạ Nhi thở dốc từng trận, hơi thở ấm áp của nữ nhân nào đó khẽ thả vào vành tai cô.
Giọng Khương Tình trầm thấp vô hạn quyến rũ
"Em nói đi. Tôi đang nghe "
Hạ Nhi cảm thấy mình sắp ngất xỉụ
Cô hít sâu một hơi. Quay đầu nhìn thẳng vào ánh mắt nâu sẫm của Khương Tình.
Cô nghiêm túc
"Em muốn chị "
Khương Tình bật cười, có vẻ rất hài lòng với câu trả lời này.
Hạ Nhi xấu hổ xoay mặt đi.
Khương Tình lại dùng tay khẽ nắm nhẹ khuôn mặt Hạ Nhi kéo về phía mình.
"Trước giờ em có cảm giác như thế với ai chưa?." Khương Tình hỏi nghiêm túc.
Thấy Hạ Nhi cụp mắt, ánh mắt ướt át như sắp khóc, Khương Tình không buông tha, lạnh giọng nguy hiểm
"Nhìn vào mắt tôi."
Hạ Nhi khẽ giương mắt lên nhìn Khương Tình.
Giống như một con thỏ bị ủy khuất.
"Chưa từng có cảm giác đó. Chỉ với chị "
Hạ Nhi quay đầu tránh tay Khương Tình đang miết nhẹ lên má mình, rồi tiếp tục nói
"Bản thân em vốn dĩ là một lesbian."
Khương Tình cười khẽ, đôi mắt nâu sẫm mang đậm nhu tình.
Vừa định đặt môi lên môi Hạ Nhi, thì cô nàng nào đó nhón chân lên chỉ phía sau hét toáng lên
"Vỹ Quang "
Khương Tình quay đầu lại.
Hạ Nhi ngay lập tức giật mạnh tay bỏ chạy trối chết.
Còn làm rơi cả giày.
Khương Tình nhìn thấy liền cười lớn.
Tới giày cũng rơi
Con bé này
Khương Tình không thấy Vỹ Quang thì biết mình bị cô nhóc đó lừa rồi.
"Lại thêm lần nữa em bỏ của chạy lấy người rồi đấy Hạ Nhi."
8 Hạ nhi tức phát điên
Hạ Nhi chạy như bay, vừa chạy vừa thở hổn hển, tay cô xách chiếc giày chợt nghĩ. Hình ảnh của cô bây giờ có chút quen, à, là lọ lem đánh rơi chiếc giày.