⬅ Trước Tiếp ➡

Hơi thở ấm áp khiến Hạ Nhi nhột đến nổi da gà khắp người.
Hạ Nhi đỏ bừng cả mặt.
Khương Tình thấy vậy, cúi đầu đặt nụ hôn ướt át trượt dần xuống cổ, lên xương quai xanh tinh xảo lộ ra bởi chiếc váy hở vai, rồi mút một dấu hôn lên cần cổ trắng nõn như một loại đánh dấu quyền sở hữụ Tay không ngừng khẽ vuốt ve mơn trớn vùng chân tâm ướt đẫm cách một lớp quần lót mỏng manh. Ngón tay bị dịch lỏng thấm ướt, Khương Tình liền ấn nhẹ vào đáy quần lót, tiếng rên từ môi Hạ Nhi ngay lập tức bật ra, âm thanh kiều mị quyến rũ, như khổ cực kìm nén cái gì đó, lại như khoái hoạt khiến người ta cảm thấy như đang dạo thiên đường.
Hạ Nhi vô lực khẩn cầu
"Chị dừng lại đi Em không chịu nổi nữa."
Khương Tình thấp giọng hỏi.
"Muốn tôi không?"
Hạ Nhi đỏ mặt xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn vì động tình mà trông ướt át đến lạ, cô khẽ gật đầụ
Khương Tình tỏ vẻ không hài lòng, giọng hơi bất mãn
"Nói Tôi muốn nghe em nói."
Hạ Nhi bất đắc dĩ đành thừa nhận.
"Muốn "
Khương Tình bật cười. Cô không ép Hạ Nhi nữa, lấy tay trong váy Hạ Nhi ra, khẽ liếc nhìn chút nước ướt át óng ánh dính trên đầu ngón tay hồng nhuận.
Hạ Nhi nhìn thấy liền xấu hổ xoay đầu, sau đó bỗng nghe thấy âm thanh làm cô chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Khương Tình mút ngón tay dính dịch lỏng ở chân tâm cô.
Hạ Nhi quay đầu nhìn Khương Tình đang le lưỡi liếm lên những ngón tay xinh đẹp đó, vừa liếm vừa mút. Tiếng "chụt" cuối cùng phát ra.
Khương Tình liền áp sát Hạ Nhi, giọng quyến rũ đến cực điểm
"Em rất ngon "
Hạ Nhi thẹn quá hoá giận, dùng hết sức lực vùng ra tránh thoát, Khương Tình chỉ bị bất ngờ một chút mà loạng choạng.
Ngay sau đó lập tức liền nắm tay kéo mạnh Hạ Nhi vào lòng mình, ôm chặt lấy.
Khẽ trầm thấp mà gằn giọng
"Chết tiệt Em khiến tôi không kìm được."
"Chị.." Hạ Nhi cũng hổn hển thở, trái tim đập nhanh vội vã.
Khẽ cựa mình muốn thoát lại càng khiến Khương Tinh siết chặt hơn.
Ôm đến phát đaụ
Hạ Nhi than nhẹ.
Nhưng Khương Tình không quan tâm điều đó, điều cô quan tâm là người trong lòng chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bỏ chạy.
Và cô thì không để Hạ Nhi trốn tránh cô.
"Chị là đồ khốn kiếp, không đúng đắn." Hạ Nhi giận dữ mắng.
"Lỗi tại em mà." Khương Tình khẽ cười rồi buông Hạ Nhi ra, tay vẫn nắm chặt cổ tay cô.
"Tại sao lại tại tôi kia chứ Chị sàm sỡ tôi còn nói là tại tôi. Cái kiểu lý luận quái gở gì thế hả?" Hạ Nhi phát cáụ
Khương Tình ôn nhuận cười khẽ
"Là em quyến rũ tôi trước." Giọng Khương Tình rất đương nhiên.
Hạ Nhi cứng họng, muốn phản bác lại không thể.
"Em không."
Khương Tình trầm giọng bá đạo nói
"Em có đấy Em liếm tôi. Với lại khi tôi chạm vào em, rõ ràng cơ thể em phản ứng thành thật hơn cái miệng nhỏ này nhiềụ" Vừa nói cô vừa đưa một ngón tay lên môi Hạ Nhi.
Hai tại Hạ Nhi đỏ rực lên.
"Là chị bịt miệng em. Em... Em có chút."
"Ai bịt miệng em thì em sẽ liếm người đó à?" Giọng Khương Tình trở nên nguy hiểm, ngón tay khẽ lướt trên môi Hạ Nhi, chà sát nhẹ lên nó, hai cánh môi vừa mềm mại vừa ấm áp.
Khương Tình bỗng thấy dục vọng vừa kiềm chế lại sắp nổi lên lần nữa.
Hạ Nhi cảm nhận được ngón tay tuyệt mỹ xinh đẹp của người nào đó lướt lên môi mình, trong phút chốc mặt cô đỏ
bừng.
"Tay chị..." Hạ Nhi buột miệng nói rồi vội im bặt.
Ngón tay đó vừa vuốt ve chỗ đó của cô đấy.
Mấy ngón tay xinh đẹp này.
Hạ Nhi nhìn không chớp mắt, lại có cảm giác muốn... bị bàn tay đó khi dễ.
Hạ Nhi vội cảnh tỉnh bản thân.


⬅ Trước Tiếp ➡