⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Tình không đáp, khẽ đưa tay, trên tay cầm một chiếc giày, là chiếc giày cùng một đôi với giày trên chân Hạ Nhi. Mọi người liền ngẩn ra.
Cao Vỹ Quang bật thốt.
"Tình Tình, cậu đi nhặt giày cho Hạ Nhi à?"
Hạ Nhi " ... "
Ta không biết gì cả. Đừng để ý đến ta.
Khương Tình bước chậm rãi về phía Lương Hạ. Khẽ nghiêng người về phía Hạ Nhi, đưa tay nắm cổ tay cô kéo về phía mình. Thao tác trôi chảy lại vô cùng mập mờ. Cô vươn tay lấy chiếc giày trong tay Hạ Nhi rồi chùn gối.
Hạ Nhi cảm giác mặt mình nóng lên.
Xung quanh khán phòng bất chợt im bặt. Mọi người đang loay hoay uống rượu hoặc tán tỉnh, khiêu vũ,... đều lập tức dừng lại. Nhìn về cảnh tượng bên này, một cô gái mặc vest trắng, khẽ chùn gối, một tay cầm một đôi giày nhỏ màu đen, tay còn lại đưa vào túi rút ra một chiếc khăn tay, cô khẽ đưa tay bắt lấy bàn chân nhỏ của cô gái đối diện, dùng khăn lau gót chân cho cô gái rồi mang giày vào.
Cô gái được mang giày khuôn mặt tuyệt mỹ lạnh lùng, vô cùng bình tĩnh.
Hình ảnh xinh đẹp đến mức xung quanh mọi người đều im ắng, lâm vào im lặng.
Hạ Nhi tim đập nhanh, cúi đầu nhìn Khương Tình mà trong lòng không biết là tư vị gì. Lần đầu tiên trong đời có người tự tay lau chân rồi mang giày cho cô. Khương Tình làm xong mọi thứ rồi liền đứng dậy, đối mặt với Hạ Nhi, cô mỉm cười rồi vươn tay vuốt nhẹ một lọn tóc xoã, vén ra sau tai Hạ Nhi.
Hành động đầy dịu dàng pha lẫn ý yêu chiều không rõ.
Lương Hạ há hốc mồm, trái tim quanh đi quẩn lại câu nói của Khương Tình ban nãy, cô bảo cô thích một cô gái. Và giờ với giác quan của người trong giới lâu năm, Lương Hạ có thể khẳng định người Khương Tình nói là ai.
Mặt Hạ Nhi nóng lên, cô không hiểu Khương Tình đang nghĩ gì, trong đầu Hạ Nhi rối loạn.
Cao Vỹ Quang ngay lập tức hoàn hồn rồi bước tới.
"Cậu và Hạ Nhi thân thiết từ bao giờ thế? Tớ vừa gọi quản gia đi mang tới cho cô ấy một đôi..." lời chưa nói hết. Hạ Nhi lúc này liền quay đầu bước tới chỗ Cao Vỹ Quang.
"Hôm nay tớ sẽ nói rõ với cậu một lần, cũng như mọi người ở đây." Hạ Nhi cao giọng đầy lạnh lùng.
Xung quanh mọi người liền bàn tán xôn xao.
"Không phải lại từ chối Vỹ Quang thái tử chứ?" Học sinh A liền nói.
"Có lẽ lắm, Hạ Nhi lạnh lùng khó gần như vậy, thái tử vẫn một mực thích cô ấy, tớ thật không hiểu nổi?" Nữ sinh B chen vào.
"Không thích Hạ Nhi chã lẽ thích con nhỏ xấu xí là cậu à?" Nữ sinh C cười mỉa.
"Cậu nói gì" Nữ sinh B tức giận.
"Không ai thấy cảnh Tình tỷ mang giày cho Hạ Nhi siêu soái giống ta sao?" Nữ Sinh D kích động.
"Tớ thấy, tớ thấy, woaaahh siêu cấp đẹp trai luôn, Tình Tỷ mà cong nhất định tớ sẽ không bao giờ thẳng."
"Sao tớ cứ thấy Tình Tỷ đối xử với Hạ Nhi có chút... đặc biệt." Nữ Sinh nào đó lại nói.
"...."
Mọi người lâm vào hỗn loạn.
Cao Vỹ Quang vươn tay ý bảo mọi người im lặng, rồi cười e dè, rồi quay sang Hạ Nhi
"Cậu muốn nói gì?"
"Tớ đồng tính. Tớ là lesbian." Hạ Nhi thản nhiên nói.
ĐOÀNG
Xung quanh như có một tiếng nổ mạnh.
Lời Hạ Nhi vừa nói khiến cả khán phòng ngỡ ngàng sững sờ đến một cây kim rơi cũng có thể làm mọi người nghe thấy.
"Cậu hiểu lý do tớ không thích cậu chưa?" Hạ Nhi nhìn thẳng Cao Vỹ Quang.
Miệng Vỹ Quang nhét vừa cả quả trứng gà. Hắn ấp úng
"Cậụ.. cậụ.. tớ biết cậu không thích tớ, nhưng cũng không nên đả kích tớ như vậy chứ?"
"Tớ không đả kích cậu, tớ nói sự thật." Hạ Nhi lạnh nhạt nói tiếp


⬅ Trước Tiếp ➡