⬅ Trước Tiếp ➡

"Tớ chơi với Lương Hạ, cậu ấy là một lesbian, cậu ấy làm chứng "
Nói đoạn Hạ Nhi quay sang Lương Hạ
"Cậu nói đi ."
Lương Hạ tay khẽ run rẩy, cô không ngờ Hạ Nhi lại chơi lớn như thế, trước giờ Hạ Nhi luôn giấu ghiếm không muốn cho ai biết, giờ đột nhiên làm ra trận lớn như vậy, khiến cô không biết phải làm sao, chỉ có thể phụ hoạ
"Hạ Nhi nói không sai, cậu ấy giống tớ."
Vỹ Quang ngay lập tức hét lên
"Cậu nói dối Tớ không tin "
Hạnh Nhân trố mắt đầy kinh ngạc vì lượng thông tin cô vừa nhận được, tình địch mà cô cho là không thể đánh bại lại đang tự nhận bản thân đồng tính. Không biết nên vui hay nên buồn. Vui vì người ta chưa từng để ý người cô thích, hay buồn vì người ta chưa từng coi cô là đối thủ.
Bối Lạc khẽ cúi đầu, bàn tay nắm chặt.
Khanh Long im lặng nhìn.
"Tớ tin ." Khương Tình ngay giờ phút này thêm một câu có lực sát thương không kém.
Cả khán phòng ngay lập tức vỡ oà.
"Cậu nghe thấy điều tớ nghe không? Hạ Nhi.. cậu ấy les." Nam sinh A sững sờ không thể tin.
"Tớ cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại." Nam sinh B ôm trái tim nhỏ bé mà bật thốt.
"Tớ nghi ngờ từ lúc Hạ Nhi thân thiết với Lương Hạ rồi." Nữ sinh A lập tức nói.
"Vỹ Quang phải làm sao đây? " Có người vui sướng nói.
Cao Vỹ Quang lúc này thật sự không cam tâm
"Khương Tình, cậu đừng nghe bọn họ nói bậy, Hạ Nhi là không thích mình.."
Khương Tình ngắt lời
"Hạ Nhi chỉ có cảm giác với con gái, tớ xác nhận điều đó." Thanh âm băng lãnh lại ôn nhuận.
Cao Vỹ Quang mặt tái ngắt.
"Cậụ.."
Khương Tình liền bước đến gần Hạ Nhi, vô cùng tao nhã cười dịu dàng nói
"Nếu cậu vẫn một mực không tin, tớ cho cậu thấy."
Nói đoạn Khương Tình đưa tay kéo Hạ Nhi rồi cúi đầu, môi cô chạm vào bờ môi mềm mại ấy. Hạ Nhi đột nhiên bị hôn, lại lần nữa mất phản ứng, hai mắt cô khẽ mở to.
Đồ khốn này... lại tới nữa.
Khương Tình thấy cô nhóc đang mở to mắt nhìn mình, ánh mắt hiện ý cười, kéo tay cho thân thể Hạ Nhi sát vào mình, tay ôm eo Hạ Nhi siết chặt, cánh môi mềm thoang thoảng hương vị ngọt ngào lành lạnh. Hạ Nhi không chống cự, rèm mi dài chớp động đẹp không tả xiết.
Rất nhanh liền buông ra. Khương Tình lui về sau một chút.
Hạ Nhi thở hổn hển.
Khương Tình cúi đầu cười khẽ, rồi quay đầu nhìn về phía Cao Vỹ Quang đang hoá đá, nhẹ giọng nói
"Thấy rõ chưa?"
Cao Vỹ Quang hoảng cả hồn.
"Cậụ.. cậụ.."
"Tớ thế nào?" Khương Tình lạnh nhạt rồi như chợt nhớ ra "À, về nụ hôn phải không? Tớ là đang giúp Hạ Nhi chứng minh."
Khanh Long vẻ mặt thâm trầm đầy lạnh lẽo. Nắm tay run rẩy.
Lương Hạ mồm vẫn còn há hốc. Hôm nay quả thật là lượng thông tin đủ để cô nhai cả tháng mà.
Cao Vỹ Quang tất nhiên không tin lời Khương Tình.
"Cậu nói chứng minh, chứng minh mà cậu nhất định phải hôn Hạ Nhi sao? Cậu nói thật đi, cậu có ý gì?"
Khương Tình liền cười đầy tự tin, giọng nói hết sức đương nhiên
"Tớ giúp Hạ Nhi chứng minh cô ấy có cảm giác với con gái, và người ấy là tớ Cậu ấy vốn dĩ chỉ có cảm giác với tớ "
Cao Vỹ Quang cảm thấy nếu còn ở đây thêm phút giây nào nữa, hắn nhất định sẽ phát bệnh tim.
Dù không có bệnh cũng sẽ có.
Hạ Nhi liếc mắt về Khương Tình. Cô quay đầu nắm tay Lương Hạ kéo đi về phía cổng. Không quay đầu nhìn lại.
9 Tôi có chút nhớ em
Trên xe về Hạ gia.
"Chuyện hồi nãy..." Lương Hạ ấp úng
"Tình tỷ hôn cậu, cậu có thể nói cho tớ biết là chuyện gì xảy ra không?"
Hạ Nhi lạnh mặt


⬅ Trước Tiếp ➡