Chương 5
Vì một lý do đặc thù mà cô không muốn cũng biết khá rõ về con người trước mắt này.
Lương Hạ Bạn thân duy nhất của cô thích Khương Tình, còn là thích đến hoa mắt váng đầu, u mê không có chút nghị lực thoát ra, mặc kệ cả việc Khương Tình đã có bạn trai.
Suốt ngày trên môi không treo một chữ "Khương Tình" là ăn không ngon ngủ không yên.
Cô nhìn về phía Khương Tình chớp nhẹ rèm mi rồi ngồi xuống, bàn tay nhỏ bé vừa lật trang sách vừa thản nhiên nói
"Vẻ ngoài cũng chỉ là một cái túi da thôi, bắt mắt cũng không để làm gì cả." Hạ Nhi cười nhàn nhạt, tay bắt đầu dò tìm dòng chữ đang đọc dở.
"Dù gì một cô bé xinh đẹp vẫn khiến người ta đặc biệt yêu thích." Khương Tình giọng vô cùng ôn nhụ
"Em không cần người khác yêu thích." Hạ Nhi thì thầm, rồi lại tiếp tục bổ sung một câu
"Rất phiền."
Khương Tình nhìn Hạ Nhi, như đang cố hiểu lời cô nói.
Bởi vì Khương Tình là một người rất được người thích, phải gọi là hoa gặp hoa nở.
Sự ôn hoà lễ độ mà cô tạo nên cũng chỉ vì để người khác yêu thích mà bỏ xuống mọi rào cản, phòng bị với cô, hiện tại lại nghe được lời nói "Được người khác yêu thích rất phiền" Khương Tình bỗng lâm vào trầm mặc.
Khương Tình nhấc ghế, bàn tay thon dài xinh đẹp lại lướt qua trước mắt Hạ Nhi, Hạ Nhi dùng cuốn sách để che giấu ánh nhìn của mình rồi nhìn trộm.
Đó quả thật là bàn tay đẹp.
Đẹp đến mức khiến cô phải thổn thức
Tạo hóa cho Khương Tình tất cả sự ưu ái phải khiến người khác ghen tị đến giậm chân tiếc hận.
Khương Tình liếc mắt về phía Hạ Nhi, rồi cúi đầu nhìn tay mình.
Cô không xác định được có phải cô nhìn lầm không?
Hạ Nhi có vẻ đặc biệt yêu thích nhìn tay cô. Còn nhìn tay nhiều hơn cả nhìn mặt cô nữa.
Từ khi nào giá trị nhan sắc của cô lại thua cả một bàn tay như vậy?
Trong lòng Khương Tình không rõ là tư vị gì.
Chỉ cảm thấy đặc biệt dở khóc dở cười.
"Tình Tình, cậu xong chưa?" Tiếng Bối Lạc từ phía sau khẽ gọi.
"Tớ đây." Khương Tình ôn nhuận đáp, dịu dàng nói cảm ơn Hạ Nhi rồi ngay lập tức biến mất.
Hạ Nhi bỏ sách xuống rồi chống cằm nghĩ tới bàn tay xinh đẹp nào đó.
Thật muốn vẽ lại, thật muốn sờ.
Rất tiếc hoa này có chủ không thể tùy tiện.
Cũng khoảng hai tuần kể từ ngày chạm mặt Khương Tình ở căn tin.
Hạ Nhi luôn cảm thấy ánh mắt cô nàng hội trưởng hội học sinh đó lâu lâu lại nhìn đến mình, đôi lúc khiến Hạ Nhi rùng cả mình vì sợ hãi.
Nhưng mỗi khi Khương Tình nhìn cô cười, cô luôn tự trấn an rằng người ta là hội trưởng giương mẫu, ôn hoà lễ độ chào hỏi thì cô phải có phép lịch sự mà chào hỏi lại, nhưng lần nào đối diện cặp mắt băng lãnh đó lại luôn không tự chủ được mà cúi đầu né tránh.
Cho tới một ngày, ngày mà mọi thứ như mờ đi vì cơn mưa phùn ướt át, cả sân trường xôn xao vì có một cuộc tỏ tình vào ngày trời mưa thất thường như thế.
Ồ Đúng rồi. Là tỏ tình dưới mưa.
Đúng là vô cùng bất hạnh mà.
Con nhóc đáng thương nào đó trong đầu đang không ngừa rủa thầm. Có cả vạn nơi lý tưởng để tỏ tình, tại sao gặp con nhóc số khổ là cô thì lại phải là dưới mưa như chịu tội thế nhỉ?
Hạ Nhi đứng đó, quần áo loang lổ vài vệt nước.
Trước mặt cô là Cao Vỹ Quang. Chàng trai có ngoại hình hút mắt nữ sinh nhất lớp cô. Không Là cả khối.
Nhưng đối với cô tên khốn này là một tên chó điên phiền phức.
Cao Vỹ Quang cầm bó hoa hồng màu trắng và một gói quà trên tay.
Hạ Nhi chưa bao giờ cảm thấy ghét hoa như lúc này, nhìn vô cùng chướng mắt.