Chương 7
Nhưng với bản thân Hạ Nhi hiện giờ lại chỉ muốn vả vào khuôn mặt này vài tát cho bớt đáng hận.
Cô sung sướng lắm sao? Cô vui vẻ lắm sao? Rảnh rỗi như vậy thì có thể học tập cho tiến bộ mà Sao cứ nhất định muốn huỷ hoại mầm non của tổ quốc là cô như vậy? Một học sinh giương mẫu như cô sao lại bị mấy trò yêu đương hay tỏ tình vớ vẫn này mà làm hỏng được.
Cao Vỹ Quang đứng trước mặt Hạ Nhi, cô làm như không thấy mà vòng qua.
Không muốn nhìn thấy thì tốt nhất là lơ đi.
Ta mặc kệ mi. Phải làm một nữ sinh thanh lịch.
"..."
Cao Vỹ Quang vội vàng bắt lấy tay Hạ Nhi, nhìn cánh tay bị nắm, Hạ Nhi tức giận đến gân xanh nổi đầy đầu, khuôn mặt nhỏ tái mét vì cảm giác muốn nôn.
Hạ Nhi hất mạnh tay, lui về phía sau ba bước.
Cao Vỹ Quang không hề có ý tứ bỏ cuộc, nghiêm túc nhìn Hạ Nhi rồi nói
"Làm bạn gái tôi. Tôi thích em."
Thích cái đầu nhà ngươi. Hạ Nhi rủa thầm.
Hạ Nhi không giật mình càng không bất ngờ với lời tỏ tình này từ Cao Vỹ Quang, tên này bám theo cô lâu như vậy, giờ đủ trò mèo để khiến cô chú ý. Hôm trước còn có mỹ nhân tay đẹp là bạn thân hắn đến báo cho một tiếng nữa.
Một lũ thần kinh đang tính toán cô.
Hạ Nhi ngay lập tức xếp mỹ nhân Khương Tình chính là đồng bọn có ý định xấu xa.
Xung quanh tiếng bàn tán xì xào cùng tiếng hét và sự bùng nổ về câu nói của Cao Vỹ Quang có sức mạnh làm cả trường vỡ tan.
Trong đám đông. Khương Tình lẳng lặng đứng đó nhìn.
Cao Vỹ Quang là bạn thân cô.
Nên việc bạn thân yêu thích ai, Khương Tình tất nhiên sẽ biết rõ.
Cô còn rất ủng hộ Cao Vỹ Quang có được người cậu ấy thích.
Thế nhưng Khương Tình là người không hiểu về tình yêụ Cũng chưa từng đặc biệt yêu thích người nào. Ba mẹ cô kết hôn vì lợi ích gia tộc. Họ vẫn tôn trọng và đối xử tốt với nhaụ Thế nên khi gia đình muốn cô thử quen Khanh Long. Cô không từ chối cũng không chấp nhận, Khanh Long rất tốt với cô, cảm giác không ghét cũng không thích.
Khương Tình luôn nghĩ trên đời này chẳng có thứ gì cố gắng nỗ lực mà không đạt được, thế nhưng cô đã cố gắng rất lâu, vẫn không thể mở lòng yêu thích Khanh Long, trong lòng cũng vì chuyện đó mà vô cùng rầu rĩ.
Hạ Nhi lẳng lặng nhìn Cao Vỹ Quang như nhìn vật chết, chỉ mở miệng nói đúng một từ xem như trả lời.
"Không "
Cao Vỹ Quang không tin vào tai mình, nhìn Hạ Nhi gấp gáp nói
"Cho tôi một lý do."
"Không thích cũng phải có lý do sao?" Hạ Nhi chớp chớp đôi mắt hổ phách xinh đẹp, nghiêng đầu hỏi.
"..."
Toàn trường chìm trong biển câm lặng.
Cao Vỹ Quang tiến lên một bước, nhỏ giọng dụ dỗ
"Em mở lòng cho tôi một cơ hội thôi cũng được, em muốn thứ gì tôi đều có thể cho em."
"Tôi không thiếu gì cả." Hạ Nhi biếng nhác khoanh tay lại, bộ dạng cao ngạo lại lạnh lùng đến cực điểm.
Bổn cô nương nghèo đến chỉ còn lại tiền.
"Tôi thật sự rất thích em." Cao Vỹ Quang cố chấp khẩn cầu nhìn Hạ Nhi.
"Tôi không thích cậụ" Hạ Nhi bắt đầu mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn Cao Vỹ Quang.
"Nhưng tôi thích em." Cao Vỹ Quang không buông tha, tiếp tục nói.
"Cậu thích tôi thì tôi phải thích lại cậu à?" Hạ Nhi tức giận lớn tiếng nói.
Chã nhẽ con chó con mèo nào thích ta thì ta phải có nghĩa vụ thích chúng nó sao?
Ta không phải hội cứu trợ động vật.
"..."
Cao Vỹ Quang phẫn nộ đến nghẹn luôn
Một chàng trai kiêu ngạo như hắn mà lại đi yêu thích một cô gái không thích mình, còn bị cự tuyệt trước mặt nhiều người như thế.