⬅ Trước Tiếp ➡

Lại là lần đầu tiên hắn lấy hết cam đảm và dũng khí để tỏ tình với con gái.
Hạ Nhi đúng là không để chút mặt mũi nào cho hắn. Sự tức giận lấn áp mọi lý trí trong đầu Cao Vỹ Quang.
Hắn bước nhanh tới kéo tay cô, Hạ Nhi theo phản xạ ngã nhào về phía trước.
Cao Vỹ Quang liền dùng tay ôm lấy vai Hạ Nhi, cúi người muốn hôn cô.
Hạ Nhi cả kinh nghiêng đầu tránh né.
Tên chó điên này có bệnh
Hạ Nhi vô cùng tức giận.
Các cô gái yêu thầm Cao Vỹ Quang đều cắn nát mấy cái khăn khi thấy Cao Vỹ Quang tỏ tình với Hạ Nhi, nhưng ngay lập tức thở dài nhẹ nhõm vì câu trả lời của cô.
Rồi lại thấy bất bình khi nam thần của mình bị từ chối, sau đó lại mồm há hốc mắt trợn ngược muốn ngất vì hành động không chút lý trí của Cao Vỹ Quang.
Xung quanh muôn vàn vẻ mặt vô cùng đặc sắc.
Khương Tình lẳng lặng nhìn. Ánh mắt nâu sẫm loé lên một tia u tối không rõ rồi biến mất.
Cô có xúc động muốn tiến lên phía trước, nhưng lại không biết tiến lên để làm gì.
Hạ Nhi trước giờ rất hay tức giận nhưng chưa lần nào tức giận hơn lúc này, khi môi Cao Vỹ Quang trượt qua má Hạ Nhi, cũng là lúc Hạ Nhi đưa chân lên đá một phát thật mạnh vào giữa hai chân hắn.
BỐP
"..."
Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức mọi người còn chưa hết bàng hoàng về hành động của Cao Vỹ Quang đã thấy hắn ôm bộ vị nào đó mà lăn xuống đất.
"Hạ Nhi Em..." Giọng Cao Vỹ Quang run run, đau đến nỗi khuôn mặt tái xanh.
Hạ Nhi rút ngay miếng khăn giấy trong túi áo mà lau lên má, lau mạnh đến nỗi một số nam sinh nhìn cô vô cùng xót cho làn da mỏng manh mềm mại đó.
Tên khốn kiếp Vô sỉ Bại hoại
Trong lòng Hạ Nhi lôi mười tám đời tổ tông Cao Vỹ Quang lên mà chửi một lần.
Rất muốn xông lên đập cho tên khốn không biết liêm sỉ này một trận.
Hạ Nhi lau đến mức cơ hồ khuôn mặt nhỏ như muốn rách toạt ra, sưng và đỏ hồng một mảng.
Dạ dày Hạ Nhi sôi lên, cô ôm bụng nôn khan. Rồi không thể chịu nổi nữa, vội chạy nhanh về hướng nhà vệ sinh, dưới đất Cao Vỹ Quang ôm bộ vị quan trọng gắng giượng bò đứng dậy và nói thì thào với sau lưng Hạ Nhi đang điên cuồng chạy về hướng đó.
"Em là của tôi. Nhất định. Tôi không buông tha cho em đâụ"
Hạ Nhi bây giờ chả còn quan tâm chuyện gì đang xảy ra, chỉ muốn mau chóng chạy vào nhà vệ sinh mà nôn.
Hạ Nhi vừa vào đã nôn tái mét mặt mũi. Cô lục trong túi xách lấy bàn chải đánh răng súc miệng liên hồi.
Sau đó Hạ Nhi đứng trước bồn rửa mặt mà đập cả mặt mình vào bồn rửa. Thoa xà phòng lên mặt rồi lại vốc nước tạt vào.
"Em có sao không?" Giọng ôn nhuận phía sau vang lên.
Sao chứ Sao đầy trời đây này
Buồn nôn
Hạ Nhi hơi giật mình, giọng nói này...
Cô ngước mặt lên, giương mặt ướt đẫm nước, nhỏ giọt vung vãi trên sàn nhà, má trái đỏ ửng.
Khương Tình đứng đó, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Nhi đang đầy nước liền nhíu nhẹ chân mày.
Hạ Nhi nhìn Khương Tình cười giễu cợt
"Tôi chưa chết, chả ai chết vì một nụ hôn cả. Chị theo tôi làm gì?"
"Tôi thấy em không ổn nên theo vào."
Khương Tình cười nhàn nhạt, có chút tuỳ ý, ánh mắt như có như không quét qua gò má đỏ sưng tấy của Hạ Nhi, một tư vị không rõ len lỏi trong lòng, có chút... khó chịụ
"Chỉ là buồn nôn, tôi mắc bệnh sạch sẽ. Không sao." Hạ Nhi nhún vai thản nhiên nói.
Khương Tình cười nhẹ, giọng ôn nhuận vô cùng ưu nhã
"Tôi biết."
"Sao chị biết?" Hạ Nhi liếc mắt, nghiêng đầu khó hiểụ


⬅ Trước Tiếp ➡