⬅ Trước Tiếp ➡
Nghiêm Mẫn Chi đang định không chú ý đến Liêu Tuân, nhưng không ngờ Liêu Tuân lại đột nhiên lên tiếng chào hỏi hắn “Tỷ phụ”
Nàng chào xong thì đứng dậy, muốn tiến lên nói chuyện với hắn một chút, đồng thời cũng muốn xem hắn giấu cây gậy tho to dài ngoằng kia đi đâu rồi. Nhưng mà không ngờ, tà váy của Liêu Tuân hơi chùng, nàng vừa đi được hai, ba bước đã vấp váy té ngã, mà lại vô tình ngã ngay xuống giữa hai chân Nghiêm Mẫn Chi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vùi trong áo bào của Nghiêm Mẫn Chi, hồi lâu không nhúc nhích. Hai người cứ như thế đờ đẫn một lúc, cuối cùng Nghiêm Mẫn Chi là người phản ứng lại đầu tiên, nhanh chóng đỡ Liêu Tuân đứng dậy. Ai mà ngờ cô nương này lại đột nhiên quỳ trên mặt đất, gương mặt nhỏ nhắn gần như dựa sát vào thứ to lớn giữa hai chân mình.
Nghiêm Mẫn Chi nhìn thấy cảnh tượng này thì dở khóc dở cười, lần nào Liêu Tuân cũng có những hành động khiến hắn không giải thích được.
“Mau đứng lên đi, mặt đất lạnh lắm, muội muội không được quỳ như thế.”
Liêu Tuân không để ý tới hắn, nàng tiếp tục quỳ tại chỗ, không những thế còn vươn tay ra sờ soạng đũng quần của Nghiêm Mẫn Chi, vẻ mặt tràn đầy tò mò “Tỷ phu, hôm đó ở trong hoa viên, ta đã nhìn thấy huynh nhét một cây gậy to lớn vào trong lỗ đi tiểu của tỷ tỷ... A...”
Không đợi nàng nói hết câu, Nghiêm Mẫn Chi lập tức vươn tay bịt chặt miệng nàng lại. Tiểu di tử này của hắn đúng là kẻ gây họa, ngay cả những lúc nói mấy cái chuyện tế nhị như thế này mà cũng không biết đường nói nhỏ thôi... À không, những chuyện tế nhị như thế này bình thường đều sẽ không có ai nói ra
“Ôi bà cô của ta ơi, lời này muội không được nói ra như vậy, đây là chuyện tư mật của ta và tỷ tỷ muội.”
Hắn vội vàng thủ thỉ, nhìn thấy Liêu Tuân gật đầu thì mới dám buông lỏng tay ra.
Ai ngờ, hắn vừa buông tay thì Liêu Tuân lại nói một câu khiến hắn điếng người...
“Tỷ phu, ta có thể sờ thử nó không?”
Nghiêm Mẫn Chi cảm thấy mình vừa bị sét đánh trúng đầu, hắn bị tiểu yêu tinh hại người này làm cho sợ hết hồn. Nghĩ đi nghĩ lại, Nghiêm Mẫn Chi cũng không thể trách nàng được, một cô nhóc mười hai tuổi thì hiểu được gì cơ chứ? Nhưng mà, chính vì độ tuổi còn nhỏ, thế nên lời nói này từ miệng của nàng toát ra một cách vô cùng vô tư, nhưng lại mang theo một chút tà ác.
Chút tà ác đó len lỏi vào trong lòng Nghiêm Mẫn Chi, làm lòng hắn hơi ngưa ngữa.
Liêu Tuân ngửa đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm Nghiêm Mẫn Chi, thấy hắn không trả lời, nàng lập tức coi như hắn đã đồng ý. Bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu vươn tới, luồn vào trong vạt áo của hắn.
Liêu Tuân ngạc nhiên phát hiện ra, thứ trong tay mình hình như càng vuốt ve thì càng lớn lên thì phải, bây giờ thứ đó đã chống vạt áo của Nghiêm Mẫn Chi nhô lên một cục, nhìn như muốn đâm thủng vải vóc mà chui ra vậy.
Sau khi quan sát như thế, Liêu Tuân lập tức đưa ra kết luận, thứ này vô cùng sắc bén, nếu như không phải bên trong còn mấy tầng quần nữa thì có lẽ đã xuyên thẳng ra ngoài rồi.
“Tỷ phu, thứ này của huynh thú vị quá.” Liêu Tuân ngẩng đầu lên, dùng gương mặt ngây thơ nói với Nghiêm Mẫn Chi.
Nghiêm Mẫn Chi cảm thấy mình sắp bị tiểu yêu tinh này bức điên rồi. Thân dưới của hắn trướng đến phát đau, nhưng bây giờ là ban ngày ban mặt, hắn không thể nào trực tiếp giải quyết tiểu di tử khiến người ta chán ghét này được. Nhưng không biết vì sao, khi cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ của Liêu Tuân, Nghiêm Mẫn Chi lại cảm thấy hoảng hốt, hắn hình như sắp mất lý trí rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡