Hắn còn đang đắm chìm trong những suy nghĩ không an phận, chưa kịp phản ứng lại thì Liêu Tuân quỳ dưới đất mệt rồi đã đứng dậy, phủi bụi trên y phục, mỉm cười nói với hắn “Tỷ phu, về sau A Tuân có còn được chơi với cây gậy này của tỷ phu không?”
Nghiêm Mẫn Chi thực sự dở khóc dở cười, hắn suýt chút nữa bị nàng dọa đến ngất đi rồi, nửa ngày cũng không biết phải trả lời nàng như thế nào.
Một trong những đặc điểm lớn nhất của Liêu Tuân chính là nàng luôn luôn tự đưa ra quyết định, từ trước đến nay không quan tâm đến phản ứng hay câu trả lời của người khác. Cũng giống như bây giờ, nàng hỏi hắn như vậy, nhưng câu trả lời thế nào là tự nàng đưa ra, hắn có đồng ý hay không cũng vậy thôi.
Nghiêm Mẫn Chi cũng hiểu được tính nết quái gở này của nàng, nhìn thấy nàng chuẩn bị rời đi, hắn cũng ỡm ờ đáp lại, nói với nàng một câu như thế này “Chuyện này không được để người thứ ba biết, ngay cả tỷ tỷ của muội cũng không thể.”
Liêu Tuân suy nghĩ đơn giản, với nàng mà nói, chuyện này chính là nàng và tỷ phu chơi trò “Bí mật của hai ta.” Nàng cũng cảm thấy trò chơi này hai người chơi sẽ thú vị hơn ba người chơi, thế là nhanh chóng đồng ý.
Nếu như Nghiêm Mẫn Chi biết được suy nghĩ của nàng thì chắc là chỉ muốn lập tức bóp cổ nàng cho nàng tỉnh táo lại.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ Liêu phủ ăn cơm trưa. Lúc này Liêu Tê vẫn còn đang ngủ nướng trong phòng, cha Liêu thì ra ngoài bàn chuyện làm ăn, trên bàn chỉ còn lại mẹ Liêu, Liêu Tuân và Nghiêm Mẫn Chi.
Liêu phủ không có thói quen sai người hầu đứng bên cạnh để phục vụ trong suốt bữa ăn, thế nên toàn bộ đại sảnh lúc này cũng chỉ có ba người.
Liêu Tuân còn nhớ rõ Nghiêm Mẫn Chi nói không thể cho người thứ ba biết được trò chơi giữa hai người, thế là lặng lẽ vươn tay xuống gầm bàn, nhẹ nhàng nắm lấy côn thịt của Nghiêm Mẫn Chi. Lúc này, côn thịt của hắn không hề cứng rắn như vừa rồi, nàng cầm vào chỉ thấy mềm nhũn, bên dưới còn có hai quả cầu nhỏ.
Nghiêm Mẫn Chi bị bàn tay của Liêu Tuân kích thích làm cho cả người run rẩy, côn thịt của hắn không chịu đựng được mà ngóc đầu lên, làm cho Liêu Tuân cười khúc khích.
Mẹ Liêu không biết nàng đang làm cái gì, nghiêm mặt nhắc nhở “Lúc ăn cơm không được cười nói, ăn uống không có quy củ gì cả. Con cứ điên điên khùng khùng thế này, nếu như truyền ra ngoài thì làm gì còn ai dám cưới con nữa?”
Nghiêm Mẫn Chi vụng trộm bĩu môi, nếu để cho bọn họ biết được tiểu di tử này hiện tại đang làm trò gì với tỷ phu của mình thì mới là thực sự không ai dám cưới nàng nữa.
Liêu Tuân liên tục sờ soạng côn thịt của hắn, khiến Nghiêm Mẫn Chi vừa sảng khoái lại vừa đau đớn. Chờ khi mẹ Liêu ăn xong thì hai người vẫn còn đang ngồi lỳ tại chỗ. Nghiêm Mẫn Chi không nhịn được nữa, khàn giọng nói “Chờ lát nữa tỷ phu dẫn muội tới chỗ này, đảm bảo sẽ rất thú vị.”
Liêu Tuân nghe thấy thế thì lập tức tròn mắt nhìn Nghiêm Mẫn Chi, đôi mắt đào hoa long lanh lấp lánh.
Nghiêm Mẫn Chi không nói câu nào, đứng dậy đi ra khỏi đại sảnh, hướng về phía hang động giả ở phía sau hòn non bộ.
Liêu Tuân thấy thế thì cũng nhanh chóng đuổi theo, cũng may là suốt đoạn đường này đều không có người nào đi qua cả, nếu không thì chắc chắn bọn họ sẽ nhìn ra được ẩn tình bên trong.