⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi tiến vào hang động sau hòn non bộ, Nghiêm Mẫn Chi lập tức vén áo lên, cởi quần của mình ra “Bây giờ có thể nhìn rõ rồi chứ? Đây chính là côn thịt của tỷ phụ” Thực ra Nghiêm Mẫn Chi rất muốn nói những lời tục tĩu như vậy, nhưng đáng tiếc Liêu Tê da mặt mỏng, mỗi lần hắn nói được vài ba câu là mặt Liêu Tê đã nóng bừng lên rồi, còn không cho hắn ngủ cùng nữa.
Liêu Tuân ngồi xổm xuống, ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm thứ to lớn của Nghiêm Mẫn Chi. Nàng nhìn một lát, sau đó vươn tay ra nắn bóp một chút, cảm xúc trên tay rất phù hợp. Nghiêm Mẫn Chi nuốt nước bọt, bắt đầu thở hổn hển.
“Ha... Ưm...Tiểu di tử thật biết nắn bóp... A...” Hắn cúi đầu xuống, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt long lanh và đôi tay thon dài của nàng.
“Muội muội, muội có muốn dễ chịu không?”
Dễ chịu? Liêu Tuân tạm thời không phản ứng lại kịp, ngẩn người hỏi lại “Dễ chịu như thế nào? Nếu như cắm côn thịt này của huynh vào lỗ đi tiểu thì sẽ dễ chịu đúng không?”
Nghiêm Mẫn Chi sảng khoái đến quên hết tất cả, nghe Liêu Tuân nói vậy thì hắn càng thêm hưng phấn hơn “Thực ra nơi côn thịt cắm vào không gọi là lỗ đi tiểu đâụ Nào, đứng lên, tỷ phu dạy muội.”
Nói xong, Nghiêm Mẫn Chi vung tay cởi y phục của Liêu Tuân ra, cởi cả quần lót của nàng, đầu ngón tay bắt đầu trêu chọc hai mảnh thịt mềm mại.
Liêu Tuân kinh hãi kêu lên “A... Tỷ phụ.. Ưm... Thoái mái quá... Tỷ phu, huynh cứ chọc như thế tiếp đi.”
Nghiêm Mẫn Chi duỗi hai ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc vào trong vách thịt mềm mại, đầu ngón tay khẽ gảy nhẹ một cái. Liêu Tuân rùng mình, dâm dịch nhanh chóng tiết ra, nhớp nháp vô cùng.
“Ưm... A... Tỷ phụ..” Liêu Tuân không nhịn được mà bắt đầu ngâm nga, nàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chỉ biết là bây giờ bản thân đang có được khoáı cảm mà trước nay chưa từng có.
Hai chân nàng run rẩy, dần dần không đứng vững được nữa. Nghiêm Mẫn Chi nhìn thấy thế thì rút ngón tay ra khỏi tiểu huyệt của nàng, miết lấy dịch nhầy bôi lên cánh môi nàng, sau đó cúi đầu đánh bạo hôn lên cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của Liêu Tuân.
Hai bàn tay to lớn của hắn bóp chặt lấy cặp mông nhỏ nhắn của nàng, điên cuồng nhào nặn. Lúc này, hạ thể của hai người không có chút cách trở nào, côn thịt của hắn dựng đứng lên, dũng mãnh chĩa thẳng vào miệng tiểu huyệt của nàng, cọ xát với bắp đùi của nàng, đưa đẩy không ngớt.
Nghiêm Mẫn Chi bảo Liêu Tuân khép chặt bắp đùi vào, sau đó dương vật của hắn bắt đầu đâm vào rút ra giữa hai đùi của nàng. Mặc dù cảm giác ăn trái cầm rất hấp dẫn, nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn bị du͙c vọng làm cho mụ mị đầu óc. Nghiêm Mẫn Chi biết, nếu như mình phá thân của tiểu di tử thì chắc chắn không thể tiếp tục ở lại Liêu phủ được.
Thế nên trước tiên cứ giải tỏa cơn thèm một chút, coi bắp đùi nàng như tiểu huyệt mà đâm, chờ đỡ thèm rồi nghĩ cách khác vậy.
Nhưng Liêu Tuân vẫn không biết sống chết, nàng thở hổn hển, giọng nói yêu kiều vang vọng bên tai Nghiêm Mẫn Chi “A... Tỷ phụ.. Sướng quá... Huynh đâm vào trong tiểu huyệt đi... A... A... Tỷ phụ.. A Tuân muốn được dễ chịụ..” Nghiêm Mẫn Chi ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn của Liêu Tuân mà mút mát, không cho nàng phát ra âm thanh nữa. Cô nhóc này thực sự chẳng biết gì cả, nàng thực sự không biết những tiếng rên ɾỉ của mình có sức hấp dẫn như thế nào. Nếu như Nghiêm Mẫn Chi không ngăn chặn cái miệng của nàng lại, hắn chỉ sợ mình sẽ không chịu đựng được mà bất chấp hậu quả điên cuồng làm nàng mất.
⬅ Trước Tiếp ➡