⬅ Trước Tiếp ➡
“Trong lúc tao mập như cái bánh ú thì mày lại biến thành cây gậy, giữa chúng ta còn cái gọi là tình cảm ư? Chia tay, phải chia tay ” Lâm Tâm Tâm vẫn cực kỳ bi thương.
“Lúc mày đang hưởng thụ cuộc sống của chủ nghĩa tư bản, khoái trá tích mỡ thì có nghĩ đến cuộc đời nước sôi lửa bỏng của tao ở quê nhà không?” Ngôn Sơ Âm xách túi đi tới ngồi xuống bên cạnh Lâm Tâm Tâm, tự rót cho mình ly trà nóng.
“Nước sôi lửa bỏng? Phong sinh thủy khởi 1 thì có.” Lâm Tâm Tâm nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, “Cách nửa đại dương cũng nghe được tin của mày và tiểu thịt tươi, mày lớn ngần này mà chưa có scandal oanh liệt vậy luôn á.”
1 Phong sinh thủy khởi có nghĩa là mọi việc đều cực kỳ thuận lợi.
“Coi như là dấu ấn tuổi trẻ đi.”
Lâm Tâm Tâm không quan tâm tới tiểu thịt tươi lắm, nói vài câu, cô ấy lại chuyển chủ đề về Ngôn Sơ Âm, cô nàng nén bi thương nhìn bạn mình một lượt từ trên xuống “Em nói nè chị hai, chị chơi thuốc hay có khuynh hướng tự ngược đãi vậy? Cái bộ y như cây tăm nhang mà còn đòi giảm cân. Chị định để hội mũm mĩm chúng em sống sao?”
“Tao có muốn giảm cân đâụ” Ngôn Sơ Âm không ngần ngại kéo thêm thù hận, tuy cô nói là muốn giảm cân nhưng cô cao gần một mét bảy mươi, nặng hơn một trăm cân một tí thì cũng được coi là cân đối, tuy lên hình sẽ bị mập hơn mười cân nhưng trông cô vẫn thon thả, “Dạo này bận quá nên bị sút cân.”
“Mày có gì khó nghĩ à?” Lâm Tâm Tâm ngạc nhiên, “Lúc chọn con đường này, mày đã nói gì với chị?”
Ngôn Sơ Âm phớt lờ giọng điệu của cô nàng, thản nhiên nói “Nghề này kiếm tiền nhanh, ráng vất vả mười năm thì nửa đời sau chẳng lo nghèo túng.”
Lâm Tâm Tâm gật đầu, tiếp tục chòng ghẹo “Tao thấy bây giờ mày đã là tiểu phú bà rồi, ăn mặc nửa đời sau chẳng có gì phải lo nghĩ, sao không về nhà ngồi ăn chờ chết mà lại cố gắng phấn đấu thế?”
Ngôn Sơ Âm không thể nói cho cô ấy biết về kết cục thê thảm của mình. Đối diện với nam nữ chính, chút tiền hiện tại của cô chỉ là hạt bụi, không kiếm thêm tiền khiến cô không an tâm. Ngôn Sơ Âm tỏ ra bí hiểm “Thân bất do kỷ 2 .”
“Ha ha, thân bất do kỷ?” Lâm Tâm Tâm cười to, “Mày đi đóng phim được đó.”
2 Thân bất do kỷ nghĩa là có những việc mà bản thân không thể tự quyết định.
Ngôn Sơ Âm nhún vai, cô biết bạn mình sẽ không tin mà.
“Nếu biết cuối cùng mày thông suốt, giáo sư Lâm hẳn sẽ vui lắm, dù cho chí hướng của mày hoàn toàn khác với con đường mà thầy hy vọng.”
Nghe đến giáo sư Lâm, Ngôn Sơ Âm nhăn mặt. Thấy thế, Lâm Tâm Tâm càng lấn tới, “Không biết bây giờ giáo sư Lâm còn dạy ở trường không ha? Tụi mình có nên đi thăm thầy không?”
“Giáo sư Lâm đâu có dạy mày, sao mày phải về thăm thầy?”
“Tao ngưỡng mộ thầy không được hả?” Lâm Tâm Tâm cười toe toét, “Nghe nói tới tận bây giờ thầy vẫn còn tức mày đó. Hôm nọ có buổi hội thảo, thầy lại lấy trò cưng ra làm ví dụ cho việc chuyển ngành. Thầy phê bình không chút thương xót, bảo không có chí cầu tiến, có thiên phú mà không biết vận dụng, khi không tiến vào showbiz loạn lạc, mãi mà chẳng tạo ra được danh tiếng gì… Bây giờ đám sinh viên vẫn còn đang dò hỏi vị trò cưng chuyển ngành đó là ai mà.”
Ngôn Sơ Âm méo miệng, “Không phải chứ, ông già còn ghim thù tới tận bây giờ à?”
“Chắc do mày là đứa duy nhất từ chối yêu cầu thi nghiên cứu sinh trong đám học trò của thầy chăng?”
Ngôn Sơ Âm nhớ lại thời đại học, vì học chương trình cấp ba thêm một lần nữa nên cô vô tình đạt thủ khoa đầu vào trường đại học, lúc đó cô rất vui sướng vì được học theo chuyên ngành mình thích.
⬅ Trước Tiếp ➡