Là thủ khoa đầu vào nên tuy nhân tài như nước nhưng cuộc sống của Ngôn Sơ Âm vẫn rất trôi chảy. Bởi vì khác thời đại nên kiến thức của cô có phần vượt trội, do đó đã được vị giáo sư già đức cao vọng trọng đào tạo thành thiên tài, thầy dốc toàn bộ sức lực đào tạo cô, còn cho cô tham gia các dự án nghiên cứu của ông, mang theo niềm hy vọng sau khi tốt nghiệp đại học, cô sẽ thi nghiên cứu sinh, chú tâm học hết bản lĩnh của ông.
Ngôn Sơ Âm học chuyên ngành thiết kế kiến trúc. Mười năm trước, ngành này không “tầm thường” như bây giờ, lúc cô học đại học, thiết kế kiến trúc là ngành rất có tương lai, giáo sư Lâm lại là người có danh tiếng trong ngành, các dự án chen nhau tới tay thầy. Ngôn Sơ Âm là người thực dụng, cô rất thích ngành này, lại có khả năng giảng dạy, quan trọng là kiếm được nhiều tiền nên cô cũng mong sẽ đi theo con đường sư phạm, ngờ đâu trước khi tốt nghiệp, cô lại gặp cơ hội hiếm có.
Cả hai đời đều là học sinh, Ngôn Sơ Âm chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ lăn lộn trong giới giải trí.
Từ nhỏ cô đã rất đẹp, đó là điều không có gì để bàn cãi. Ngôn Sơ Âm có cơ hội trở thành MC là vì có một tấm hình thời sinh viên của cô được tung lên mạng, sau đó được cộng đồng mạng đặt cho biệt danh mỹ miều là “Hoa khôi giảng đường”.
Đó đã là chuyện của bảy, tám năm trước. Khi ấy internet chỉ mới phát triển, Ngôn Sơ Âm bất ngờ nổi tiếng, sau đó danh tính được lan truyền rất nhanh, có thể nói là thời đó chưa hotgirl nào nổi tiếng như cô.
Trùng hợp là lúc đó đài truyền hình đang chuẩn bị một chương trình mới, trừ MC kỳ cựu để chống đỡ cho chương trình, nhà đài không có ý định chọn MC chuyên nghiệp cho vài vị trí còn lại, vì thế “Hoa khôi giảng đường” Ngôn Sơ Âm lọt vào mắt xanh của nhà đài.
Ngôn Sơ Âm không xuất thân chính quy nhưng vì đây là chương trình giải trí nên không cần kiến thức chuyên ngành, chỉ cần hài hước, phóng khoáng là đủ. Hơn nữa trong thời gian học đại học, Ngôn Sơ Âm là hotgirl của trường, thường xuyên dẫn chương trình cho các hoạt động đoàn thể nên coi như cũng có chút kinh nghiệm.
Vì thế, miếng mồi béo bở bất ngờ rơi trúng người Ngôn Sơ Âm.
Ngôn Sơ Âm không muốn dính dáng tới làng giải trí. Cô hiểu được tung hô ở trên mạng không có nghĩa là cô sẽ thuận lợi phát triển trong giới giải trí khi chỉ dựa vào gương mặt. Mục tiêu của cô là làm cô gái trùng sinh có tương lai tươi sáng, trở thành người chiến thắng giữa cuộc đời này. Nhưng khi cô hội bày ra trước mắt, Ngôn Sơ Âm phát hiện từ chối là việc không dễ dàng.
Có lẽ nhiệt huyết tuổi trẻ đã khiến Ngôn Sơ Âm có chút ít lý tưởng hào hùng, rằng nếu cô chấp nhận sự khiêu chiến, liệu cuộc sống sẽ thế nào?
Đúng vậy, Ngôn Sơ Âm đã xem đó là một cuộc chiến. Cuộc sống của cô quá thuận lợi, cô biết ngày hôm sau của mình sẽ thế nào, điều đó khiến cô chán ngấy. Cô không muốn cuộc đời thứ hai của mình lại trôi qua ảm đạm không chút sắc màụ Tại sao lại không thay đổi cách sống?
Theo như cách nói bây giờ là hồi đó Ngôn Sơ Âm đang tuổi nổi loạn, khi ấy cô rất cố chấp, thậm chí còn ương ngạnh khước từ lời khuyên của thầy giáo.
Bây giờ ngẫm lại, Ngôn Sơ Âm chưa từng hối hận với lựa chọn của mình, chưa kể cuộc sống hiện giờ của cô rất tốt, cho dù sống không tốt, cô cũng không hối hận, vì ít nhất cô đã dám thử.
Ngôn Sơ Âm cảm khái cho tuổi trẻ không bao giờ quay lại của mình. Hai năm nữa là cô sẽ ba mươi, ba mươi tuổi là một cột mốc của cuộc đời, Ngôn Sơ Âm ngoảnh đầu lại mới phát hiện tuổi trẻ tuy hoang dại nhưng rất quý báu, bởi vì cô không có cơ hội quay về thêm lần nào nữa.
Tiếng chuông điện thoại mang Ngôn Sơ Âm thoát khỏi hồi ức, Lâm Tâm Tâm nhắc nhở “Điện thoại kìa.”