Tạ U U khá hài lòng khi nhìn ngắm trạng thái của mình trong gương. Cô trang điểm nhẹ nhàng, nhìn khí sắc của người trong gương rất tốt, mới tạm xoa dịu đi cảm giác bất an và căng thẳng trong lòng cô.
Hai năm rồi cô không gặp người đàn ông kia, ít nhiều cũng cảm thấy hồi hộp và lo lắng.
Nhìn đồng hồ trên tường mới năm giờ rưỡi, còn hai tiếng nữa Thẩm Phi Bạch mới đến.
Tạ U U ngồi khoanh chân trên giường chờ một tiếng đồng hồ, cuối cùng không ngồi yên được nữa, cứ thế nằm trên chăn, ánh mắt cô hơi mệt mỏi, rã rời, rõ ràng không làm gì cả, chỉ chờ người mà thôi, sao lại mệt mỏi như vậy. Nếu biết sớm cô sẽ đến muộn một chút, đi dạo ở bên ngoài có thể khiến thời gian trôi qua nhanh một chút.
Thẩm Phi Bạch vẫn chưa đến, trái tim cô cứ treo lơ lửng, thần kinh không dám buông lỏng một phút nào.
Chờ đợi mãi, bụng đói cồn cào, vì để dời sự chú ý của mình nên Tạ U U định ăn chút gì đó.
Nhân viên phục vụ khách sạn đưa trái cây, cô ngồi ở trên giường ăn ít dâu tây, một lát sau thoa lại son môi.
Đột nhiên, Tạ U U nghe thấy tiếng động rất khẽ từ ngoài cửa, trong lòng chợt hồi hộp, cô biết là Thẩm Phi Bạch đã tới.
Tạ U U nhìn vỏ trái cây trên mặt đất, lại nhìn giày cao gót của mình nằm nghiêng ngã một bên, cô bối rối thu dọn, giờ này mới bảy giờ, sao Thẩm Phi Bạch lại đến sớm hơn nửa giờ?
Chưa kể khi kim chủ đến, thấy người tình mình bao nuôi không ngoan ngoãn nằm trên giường, chuẩn bị sẵn sàng phục vụ kim chủ mà ngồi trên mặt đất ăn trái cây, xung quanh đều là vỏ mới bóc, chắc tâm trạng sẽ rất vi diệu.
Vốn dĩ cô định ăn xong sẽ dọn dẹp, ai ngờ Thẩm Phi Bạch lại tới sớm như vậy, hoàn toàn không có điềm báo trước.
Thẩm Phi Bạch dùng thẻ mở phòng thuê, sau khi đóng cửa lại mới phát ra tiếng động nho nhỏ như vậy.
Giày da của người đàn ông giẫm trên thảm, không phát ra bất kì thanh âm nào. Căn phòng rất lớn, anh đi thẳng vào trong, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng thấy Tạ U U đi chân trần ngồi xổm ở trong phòng, trên tay cầm chiếc túi ni lông màu đỏ, bối rối nhét nó vào trong ngăn kéo, sau đó lại ngồi xuống sắp xếp lại giày cao gót trên mặt đất, cảnh tượng trước mặt trong rất lộn xộn.
Thẩm Phi Bạch nhìn động tác của cô, trong ánh mắt thâm thúy lộ ra tia nghi ngờ.
Cô đang làm gì vậy?
Ký ức về người tình nhỏ mà mình bao dưỡng trong đầu Thẩm Phi Bạch tương đối xa lạ. Ngoài những lần làm tình ngắn ngủi vào hai năm trước, hai người chưa từng gặp lại, anh đã quên mất cô rồi.
Nếu không phải ngày lễ lần này, cả nhà ba người đang ngồi trên ghế sopha xem tivi. Khi con trai đi vào nhà bếp rót nước, vợ anh ngồi ở bên kia thấp giọng hỏi anh có từng lén bao nuôi sinh viên nữ hay không, Thẩm Phi Bạch mới nhớ ra, sinh viên nữ thì không có, nhưng diễn viên nữ thì có. Đúng lúc trên tivi đang chiếu bộ phim mà người tình nhỏ của anh đang đóng.
Người tình nhỏ của anh trông rất thanh thuần, là mối tình đầu trong miệng người khác, khuôn mặt trong sáng, dáng người nóng bỏng, vòng eo nhỏ nhắn, ngực to cỡ cup D, anh còn được nhào nắn ở trên giường.