Anh cầm điếu thuốc đã hút còn một nửa vuốt nhè nhẹ mấy cái, tàn thuốc rơi xuống vương vãi trên đất, bỗng nhiên lại có dự định tới gặp người kia.
Không đợi Thẩm Phi Bạch bước qua, Tạ U U vừa giấu xong đống vỏ trái cây, quay người lại thấy người đàn ông xuất hiện ở sau lưng mình, cô bị dọa sợ đến đứng bật dậy.
Thẩm Phi Bạch đeo mắt kính gọng vàng trông rất nho nhã, dáng người cao lớn, ngũ quan anh tuấn thâm thúy, đường nét cân đối, thời gian không để lại dấu vết trên mặt anh, mà chỉ có vẻ thành thục, nho nhã.
Khi đối diện với người đàn ông, biểu hiện bối rối và sự bình tĩnh trong mắt của người đàn ông đã tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Anh đã ba mươi lăm tuổi nhưng chăm sóc rất tốt, lại thường xuyên tập thể hình. Người đàn ông khác sau khi kết hôn thì bắt đầu phát tướng do ăn thức ăn chứa quá nhiều dầu mỡ.
Dáng người Thẩm Phi Bạch rất đẹp, giống như giá áo di động, còn khoác lên mình bộ vest đắt đỏ.
Thẩm Phi Bạch nhìn dáng vẻ hốt hoảng của cô, hỏi một câu: "Sao vậy? Vừa rồi em mới làm gì?"
Giọng nói của anh rất từ tính, có lẽ trải qua năm tháng lắng đọng nên càng trầm thấp, dễ nghe.
Tuy rằng giọng nói của anh nghe khá ồn ào, nhưng Tạ U U cũng không dám làm bậy trước mặt anh, hoặc có thể nói chẳng ai dám hành động thiếu suy nghĩ trước mặt anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tạ U U trả lời: "Không có gì ạ."
"Thị trưởng Thẩm có muốn uống nước không? Tôi rót cho anh."
"Không cần." Thẩm Phi Bạch liếc nhìn cô một cái, hờ hững đi tới bên giường, sau đó ngồi xuống.
Tạ U U không biết xảy ra chuyện gì, trái tim vẫn luôn cứ thấp thỏm lo sợ. Nhất là lúc Thẩm Phi Bạch dựa vào gần cái ngăn kéo đựng hoa quả, cô bên này như thể mông bị kim đâm mà đứng ngồi không yên.
Thẩm Phi Bạch đương nhiên nhìn thấy hết sự bối rối của Tạ U U, cô tưởng là mình che giấu rất giỏi. Anh rũ mắt xuống, sự nghi ngờ trong mắt càng nhiều hơn, tiện tay kéo ngăn tủ ra.
Tạ U U giống như bị phán tử hình, đứng im tại chỗ.
Thẩm Phi Bạch nhìn thấy túi nilon màu đỏ, dùng ngón tay mở ra, khi thấy bên trong là bã dâu tây.
Nhớ tới tất cả những biểu hiện vừa rồi của Tạ U U, khóe miệng anh khẽ cong lên. Khi hiểu ra mọi chuyện, anh không lên tiếng mà chỉ đóng ngăn kéo lại.
Anh ngồi ở trên giường, nới lỏng cà vạt. Trên ngón tay áp út đeo nhẫn, ngón tay người đàn ông thon dài, mạnh mẽ càng lộ ra sức quyến rũ, nhưng bất cứ lúc nào cũng nhắc nhở người khác rằng anh đã kết hôn rồi, là người đàn ông của người khác.
Tạ U U không nhìn ra Thẩm Phi Bạch vui hay không vui, nhưng kim chủ đã đến rồi, cô không thể đứng im, cư xử như một khúc gỗ. Cô mang dép lê đi tới trước mặt người đàn ông, trong lòng vẫn còn lo lắng.
Thẩm Phi Bạch bảo cô ngồi xuống trên đùi mình, Tạ U U ngoan ngoãn ngồi xuống, cặp vú dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, cùng với hô hấp dồn dập, cả hai đè ép lẫn nhau như thể dựa dẫm điều tiết. Hơi thơ mập mờ bắt đầu lên men xung quanh hai người họ.