Tình Ý Chưa Trong
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Trên đường đưa cô trở về trường học, Toàn Minh vẫn ở ghế chếch sau như trước đây, Chung Chấp chỉ có thể nhìn gương mặt khó đoán của cô qua kính chiếu hậu. Khi lái xe nhìn thẳng về phía trước, anh cũng có thể cảm giác được ánh mắt nóng rực trực tiếp ở sau lưng. Có một số việc sau khi nói toạc ra, cô cũng lười che giấu. 
“Toàn Toàn…” Lúc sắp tới trường học, anh cũng chịu mở miệng. 
“Dạ?” 
“Chuyện đó… Con còn nhỏ, có một số việc còn nghĩ chưa thông…” Anh khẽ ho một tiếng, cũng coi như là âm thầm cổ vũ cho mình, tay cầm lái rơm rớm mồ hôi: “Nhưng thiện cảm không giống tình yêu.”
“...”
“Suy nghĩ của con còn chưa chín chắn lắm, nhầm lẫn sự sùng bái với ba thành tình yêu. Sau này khi con lớn dần, cảm giác này sẽ chuyển sang bạn khác giới của con, sự chú ý quá mức của con cũng sẽ dần dần dời đi.” Chung Chấp rất muốn nhìn thẳng vào mắt cô nhưng cách một chỗ ngồi, Toàn Minh có vẻ cách anh rất xa, anh không chạm được ánh mắt cô nên hơi sốt ruột, “Rất nhiều cô gái có cảm giác mờ mịt này, con không cần phải sợ, nó sẽ dần dần phai nhạt theo thời gian, con lên đại học, kết bạn mới, học tập, tham gia hoạt động tập thể, yêu đương, sẽ có đủ thứ để phân tán tinh lực của con.”
Toàn Minh nở nụ cười uyển chuyển đáp lời, nhìn anh đang dè dặt. 
Nói xong một tràng, Chung Chấp nhìn qua kính chiếu hậu muốn lặng lẽ xác nhận phản ứng của cô, nhưng lại phát hiện cô dịch sang một góc, chỉ có thể nhìn thấy cái trán trơn bóng. Cô vẫn đang kháng cự, không chịu tiếp nhận. 
Cuối cùng, anh nói thêm một câu: “Lần sau con ngồi ghế trước đi, nói chuyện như vậy hơi khó chịu.”
Giữa bọn họ có một cây kim vô hình cắt ngang, có cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa không hề dễ chịu. 
Mấy phút sau, anh đậu xe ở cổng trường. 
“Con đi trước.” Toàn Minh xách cặp, cố chấp không chịu quay đầu lại. Chung Chấp đưa mắt nhìn bóng lưng cô lẫn vào trong đám người màu xám tro, anh nghiêng đầu thở dài một hơi, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, lại cảm thấy thoải mái. 
- --
Chiếc bánh Trung thu đầu tiên Toàn Minh được nhận tới từ bạn cùng phòng Bạch Sơ Ý. Chiếc bánh Trung thu năm nhân khiến người ta dở khóc dở cười, cảm giác rõ được viên nhân khi cắn trong miệng, hương vị ngọt ngào nồng nàn, mềm mại quyện bơ, có mùi thơm của nhiều loại hạt, cực kỳ giống tâm trạng rối rắm của cô lúc này. 
Không biết Chung Chấp có cơ hội được ăn bánh Trung thu hay không?
Sau Trung thu, thời tiết gió nhẹ mây trong, ánh mặt trời nghiêng nghiêng trên bầu trời khiến những sinh viên mới được phơi đỏ, phơi đen rồi lại phơi thành màu vàng, đủ kiểu tắm nắng, nhưng mãi vẫn không thấy mưa. Gió thu cuốn qua đám sinh viên đứng xếp hàng mang theo không khí mát rượi, giọt mồ hôi rơi xuống trên sân bãi khô ráo bốc hơi trong nháy mắt. 
Bên tai không thể thiếu từng trận từng trận hò hét kêu gào của đám sinh viên nam, những sinh viên nam tập không tập trung, cà lơ phơ phất được huấn luyện viên huấn luyện tựa như đánh máu gà vậy, gào lên trong sân huấn luyện đến mức cổ nổi gân xanh. Mười mấy ngày trôi qua, trong lòng chửi mẹ nó cũng chỉ dám trút lên không khí, đối mặt với huấn luyện viên ma quỷ, bọn họ vẫn giữ dáng vẻ sợ hãi.

⬅ Trước Tiếp ➡