⬅ Trước Tiếp ➡
Ai ngờ vừa mở cửa ra đã thấy cô mặc quần áo mỏng manh ngả người trên sofa cuộn tròn người lại. Trong lòng anh thoáng hẫng một nhịp, mở tủ lạnh ra lưới nhìn trên dưới một cái, không hề có chút dấu vết đụng vào. Hình như từ lúc anh đi đến giờ, cô còn chưa ăn cơm, tất cả nguyên liệu nấu ăn vẫn còn y nguyên ở trong tủ lạnh. 
Không phải cô biết nấu cơm sao? Nếu không anh cũng sẽ không nghênh ngang để cô ở nhà một mình như vậy. Chung Chấp vừa hối hận vừa vội vàng vào phòng tìm một chiếc chăn mỏng đắp cho cô, không nói lời nào xoay người vào phòng bếp. 
Toàn Minh không thích ăn bữa khuya, nhất là đồ dầu mỡ. Anh chọn quả trứng gà đẹp đẽ, đun với rượu gạo, chua chua ngọt ngọt, hẳn là cô sẽ thích. 
"Toàn Toàn... dậy ăn chút rồi ngủ tiếp..." Mười phút sau, anh bật đèn phòng khách đi tới bên cạnh cô, một tay bưng chén, một tay nhẹ nhàng lay Toàn Minh. Nhưng ngay lúc Toàn Minh vừa mở mắt, Chung Chấp lại vô thức muốn né tránh. 
Cô nâng mí mắt hờ hững nhìn anh, im lặng không lên tiếng. Trong giấc mơ, cô chỉ cảm thấy dường như mình đang rơi vào trong một hải vực không rõ nông sâu, sau lưng là thủy triều đen vô tận và nỗi sợ không tên, tựa như một vòng xoáy lớn muốn hút cô vào bên trong. Bởi vì thấy Chung Chấp trong lòng bóng tối, cô cứ thế bất chấp tất cả nhảy xuống, cảm xúc phức tạp đan xen khiến nước biển mặn mòi tràn vào trong mũi, khoang miệng của cô, ngay lúc nghẹt thở sắp chìm nghỉm lại bị anh lay tỉnh. 
"Toàn Toàn... ăn một chút được không..."
Cuối cùng cô gật đầu, Chung Chấp như trút được gánh nặng, tảng đá treo trong lòng cũng rơi xuống. Anh chủ động ngồi bên cạnh cô, đút từng miếng cho cô, nhìn cái miệng nhỏ há ra ăn vào. 
Hai người đều im lặng, lúc nào anh cũng là người thua trận nhanh nhất, vứt mũ sắt, vũ khí, áo giáp, thua thảm hại nhất.  
"Hôm nay là Tết Trung thu, ngày mai con phải về trường học rồi."
"Ừm, được, ba tiễn con." Anh có ý muốn lảng tránh nói vào chuyện chính. 
"Vậy con đi ngủ đây." Cô đứng dậy đẩy anh ra, đi thẳng. 
Anh giơ tay lên muốn kéo cô lại nhưng lại buông xuống. Đủ loại câu từ đều nghẹn lại trong miệng, rõ ràng anh có rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết làm sao, bèn rửa mặt qua loa rồi lên giường.
Nửa đêm Chung Chấp nghiêng người mơ màng ngủ, có người đẩy cửa vào, giường khẽ lắc lư, sau đó một đôi tay mảnh khảnh vòng qua eo anh, bắp chân lạnh như băng dán lên người anh, không cần nghĩ cũng biết người này là ai. 
Dường như để cô yên tâm, anh nắm tay cô, giống như khi cô còn bé, mỗi lần cô ngã đều khóc lóc tìm tay anh, hai bàn tay nhỏ nhắn nhất định phải nắm lấy đầu ngón tay anh, mới có thể loạng choạng đứng lên, không ầm ĩ, không khóc lóc. 
Trong đêm tối, anh quay lưng về phía cô, bóng đêm bao phủ anh giấu vào bóng tối. 
Một lúc lâu sau, cô không rõ anh đã ngủ hay chưa, chỉ có thể nhìn bóng lưng anh ngẩn người, tâm sự nặng nề.
Buổi sáng, sau khi Toàn Minh bị Chung Chấp đánh thức, nhìn anh có vẻ đắn đo, muốn nói lại thôi, cô cũng biết có một số việc không nói ra thì không dễ chịu được.

⬅ Trước Tiếp ➡