Hơi ẩm và bùn lầy lên men trong căn phòng mờ tối, ở một góc không ai thấy, ánh mắt cô cũng trở nên sâu thẳm, sẫm lại, bắt đầu rướn vào trong cơ thể anh.
Toàn Minh giống như một đóa bách hợp rủ thấp, lúc cánh hoa hôn đất mẹ, cô cũng cúi người áp cánh môi mình lên bờ môi mỏng của Chung Chấp. Cảm xúc mềm mại khiến cô thoáng hoảng hốt, luống cuống.
Cô quá trẻ, không chống lại được cám dỗ, dù cô biết đây là một cạm bẫy cấm kỵ ngọt ngào.
Không kịp suy xét, chỉ có thể lướt qua rồi ngừng.
Nhân lúc Chung Chấp chưa kịp phát hiện ra, Toàn Minh sợ hãi lùi vào trong ngực anh, ánh mắt vẫn lơ đãng, ngẩn ngơ.
Cứ tạm vậy đi.
Có lẽ là hành động trước đó hơi to gan, khi Toàn Minh đối mặt với Chung Chấp thì ánh mắt cô có phần né tránh, run tay run chân. Giữa hai người yên ổn, không có gì xảy ra chuyện gì cả. Cô cũng chỉ có thể yên phận ở nhà chờ đến ngày khai giảng, đón chờ cuộc sống mới của mình.
Vất vả lắm mới tới ngày khai giảng nhưng cái gì đến vẫn sẽ đến. Môn đầu tiên của sinh viên năm nhất khi nhập học chính là huấn luyện quân sự kéo dài cả tháng trời. Nắng gắt cuối thu không hề thua kém mùa hè, mặt trời nắng như lửa độc, mặt đường giống như bốc khói xanh, những sinh viên mới đứng trên sân huấn luyện giống như xâu thịt nướng gác trên giá, được bày biện thật chỉnh tề, quẹo phải quẹo trái theo hiệu lệnh của huấn luyện viên, giơ tay lên nâng hông, nướng bên trái lại nướng bên phải, nướng đằng trước rồi nướng đằng sau, chỉ cần rắc lên chút bột là có thể ra lò được rồi.
Không chỉ những cô gái có làn da mềm mại mịn màng mà ngay cả các chàng trai cũng không kiềm chế được mà than phiền. Vừa thoát khỏi cuộc thi đại học khiến người ta hít thở khó khăn, đám sinh viên mới quay về từ kỳ nghỉ hè nhàn nhã làm sao chịu nổi mùi khổ như vậy. Trước mặt huấn luyện viên có làn da ngăm đen, vóc dáng cao to, những chàng trai trắng nõn yếu ớt đừng nói lười biếng, nói nhiều thêm một chữ cũng sẽ bị dạy dỗ, ngay sau đó sẽ là một tràng trách cứ ụp xuống. Tiếng chửi thề trong lòng chỉ dám phát ra không khí, dù bất mãn nhiều thế nào đi chăng nữa, gặp phải huấn luyện viên cao to lực lưỡng cứng rắn cỡ này cũng lập tức héo mòn.
Những ngày qua, ngày nào Toàn Minh cũng gọi một thậm chí là vài cuộc về cho Chung Chấp, khóc lóc than vãn oán trách huấn luyện viên xấu xa biết bao.
Chung Chấp đã từng trải qua thời gian huấn luyện quân sự đáng sợ, lần nào cũng cười phối hợp với Toàn Minh lên án huấn luyện viên.
Toàn Minh có thể tưởng tượng, người đàn ông trong điện thoại hẳn là dần cong khóe miệng, đôi mắt trong vắt sạch sẽ hoàn toàn không tiết lộ tuổi tác, cô không nỡ cúp điện thoại, chỉ muốn có thể gặp được anh sớm chút.
Chẳng qua là Chung Chấp nào hay biết, đêm khuya Toàn Minh nằm trên giường kí túc xá, nghe tiếng bạn cùng phòng hít thở đều đều nhưng trong đầu lại không kìm được sự nhớ nhung. Sự nôn nóng cứ thế đâm chồi nảy lộc trong lòng, nhốt cô trong một chiếc lồng mang tên Chung Chấp, tình yêu không có cách nào nói ra xa xôi tựa như một lời nguyền.