Cho tới hơn nửa tháng sau vừa đúng dịp Trung thu năm nay, trường nghỉ cho nên sinh viên và huấn luyện viên cũng được nghỉ một ngày. Ngay tối hôm trước, lòng bàn chân Toàn Minh như được tra dầu chạy đi như một cơn gió, đợi Chung Chấp tới đón cô về nhà.
Anh mặc một chiếc áo khoác màu đậm, Toàn Minh thấy anh từ xa, phong cảnh độc nhất vô nhị đang từ từ hiện ra trong biển người chợt trở nên cực kỳ chói mắt.
Đi tới bên cạnh Chung Chấp, cô nhào vào vòng tay mình hằng nhớ nhung: "Cuối cùng cũng được gặp ba rồi."
Chung Chấp vỗ nhẹ lưng cô: "Lên xe đi, về nhà trước đã."
Toàn Minh cố chấp ngồi ở bên phải ghế sau.
Bởi vì chỉ có như vậy, cô mới dám to gan, tham lam nhìn chằm chặp gò má của anh.
Từ nhà tới trường cách nửa giờ đi đường, khoảnh khắc bước vào nhà, hơi thở quen thuộc theo gió lùa vào nhẹ nhàng vây lấy cô. Sự kích động trong lòng cô lập tức giảm đi rất nhiều. Bây giờ đã sắp chín giờ tối.
Chung Chấp vào nhà tiện tay ném cho cô một chiếc khăn tắm: "Đồ đều bị con mang đi hết rồi, đây là khăn mới. Con đi tắm trước đi, muốn ăn khuya cái gì ba làm cho con."
Cả buổi tối vừa bí bách lại nhớp nháp, Toàn Minh lắc đầu một cái, nhìn anh với ánh mắt trong trẻo: "Đã trễ thế này rồi con không muốn ăn gì nữa, chỉ hơi khát thôi."
Rõ ràng là tình huống ấm áp hai người gặp lại nhau nhưng vẻ mặt cô vẫn âm u không rõ, Chung Chấp cũng không nói gì, xoay người đi rót cho cô một cốc nước. Toàn Minh uống cạn cốc nước không sót một giọt nào rồi lập tức đóng cửa vào phòng tắm.
Cô đứng trước gương cởi hết quần áo, cởi đồ lót, nhìn thân thể bóng loáng không mảnh vải che thân trong gương thì có phần hốt hoảng, cô đưa tay ấn vào bầu ngực phát triển không tệ, lộ ra vẻ mặt có phần ảm đạm.
Sau khi tắm xong, phòng tắm ngập tràn sương mù, giọt nước trên tóc nhỏ xuống rồi theo sống lưng rơi xuống đất, lặng lẽ tràn ra nhiều đóa hoa nhỏ.
Toàn Minh thay đồ ngủ màu sáng mang từ trường học về, khép cổ áo rộng thùng thình rồi buộc đai lưng về đằng trước, cầm gel lô hội đi tới trước cửa phòng Chung Chấp, gõ ba tiếng "cốc cốc cốc".
"Vào đi." Anh tựa vào đầu giường, thả sách trên tay xuống nhìn về phía cửa.
Một bóng dáng trắng nhỏ nhắn, yếu ớt nhẹ nhàng đi vào, Toàn Minh để tay ra sau lưng đóng cửa lại.
Cô cũng không đợi Chung Chấp đồng ý đã bò thẳng lên giường đến gần anh, nhét gel lô hội vào trong tay anh: "Ba, ba giúp con bôi chút đi, hình như con bị cháy nắng rồi."
Toàn Minh vừa tắm xong, mái tóc mềm mượt xõa tung, ánh sáng nhẹ xuyên qua sợi tóc, mỗi một tế bào tựa như đang tản ra hơi thở thanh xuân, chỉ có đôi mắt thoạt nhìn có vẻ trong sáng kia đang kích động giống như mạch nước ngầm quỷ quyệt không muốn ai biết đến.
Một bên mép giường lún xuống, Chung Chấp bị hành động bất ngờ của cô hù dọa, cô lại như thế, dùng ánh mắt vô tội và mùi thơm đặc biệt của cơ thể thiếu nữ đột nhiên xích lại gần ngay lúc anh không hề đề phòng khiến anh cảm thấy kỳ lạ và mất tự nhiên một cách khó hiểu.
Toàn Minh không hề tức giận, ngồi xếp bằng bên cạnh Chung Chấp, kéo tay anh, cũng bắt trúng ánh mắt anh: "Ba giúp con một chút được không?"