Họ thân thiết đến nỗi, có thể sẵn sàng hy sinh vì nhau. Cô ngước mắt nhìn trần hoa trắng xóa, trong đầu vô tình lướt qua bóng dáng độc đoán lạnh lùng của Lưu Gia Thành đêm nay.Khi anh ấy nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt sâu thẳm khó đoán, cô đột nhiên nhớ lại những đêm đã cùng anh ân ái nửa năm trước.
Lúc nào anh cũng tấn công có một cách điên cuồng, nhưng vẫn luôn ghế tởm cô và đối xử với cô một cách lạnh lùng.Nghĩ tới điều này, bất giác trong lòng cô trào lên một cảm giác buồn bã vô hạn. Tuy nhiên, dường như nỗi buồn này đã không còn đau đớn như trước đây nữa.
Mai Ngọc Hà chợt mỉm cười, đúng vậy, không còn đau đớn nữa...Khi Lưu Gia Hải tắm xong và bước ra, Ngọc Hà đang nằm trên giường, chuẩn bị đi ngủ.
Anh vội vàng chạy tới: "Khoan đã, cho tôi nằm chung với!” “Ra ghế sô pha ấy!" Mai Ngọc Hà phụng phịu đá vào eo anh. Lưu Gia Hải chán nản nắm lấy một góc chăn bông.
"Không được, giường lớn như vậy. Đêm nay tôi nhất định sẽ không ngủ trên sô pha nữa."
Phải ngủ trên sô pha lâu như vậy, xương cốt anh gần như không chịu nổi nữa rồi. "Đi đi..."
Bỗng nhiên, từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Hai người nhìn nhau kinh ngạc và lập tức ngừng đùa giỡn.Bằng một động tác nhanh nhẹn, Mai Ngọc Hà nép vào vòng tay Gia Hải, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Có tiếng ai đó đang gõ cửa và nói: "Cậu ba, cậu chủ lớn mời cậu xuống uống rượu với anh ấy"
- Say
Người đàn ông đang ngồi sau tủ rượu với ly rượu vang đỏ trên tay và một điếu thuốc trên tay còn lại.
Phải! Có thể nói anh trai của Lưu Gia Hải là người đàn ông hấp dẫn nhất thế giới.Lưu Gia Hải không bao giờ nghi ngờ điều này.Khí chất của Lưu Gia Thành khiến chính Gia Hải đôi khi cũng cảm thấy sợ hãi, ngay cả khi anh là em trai của hån.
"Anh hai."
Lưu Gia Hải ngồi xuống trước tủ rượu, đối diện với Lưu Gia Thành.Một chai rượu vang đỏ được đặt trước mặt anh.
Gia Hải khẽ nuốt nước miếng, nói lí nhí: "Anh...." Gia Thành không đưa ly cho anh? Điều này có ẩn ý gì chăng?
“Hả?" Lưu Gia Thành cầm ly rượu lên, thứ chất lỏng đỏ tươi như lắc lư giữa các ngón tay anh.
"Không, không có gì, em sẽ uống với anh."
Trong lòng anh có quá nhiều lo lắng, anh không thể uống được một phần mười tửu lượng của Lưu Gia Thành.
Chiếc ly của Gia Thành chạm vào chai rượu, anh giờ nó lên, uống cạn trong một hơi.Lưu Gia Hải không còn cách nào khác, chỉ có thể cầm bình rượu lên uống hai ngụm.
Tửu lượng của anh thực sự không tốt.Lưu Gia Thành lại chạm vào anh một lần nữa ngay sau khi đặt chai rượu xuống.Lần này, anh ta định uống cạn cả bình rượu.Anh uống hết nửa chai trong một hơi bằng một thao tác hết sức thản. nhiên, nhưng tao nhã vô cùng.
Sau đó, bình rượu được đặt xuống, nhưng mặt Lưu Gia Thành không hề đó lên chút nào, hơi thở cũng bình thường chứ không gấp gáp, và ánh mắt anh nhìn
về phía Lưu Gia Hải. Lúc này, Gia Hải đã hiểu ra vấn đề, anh có muốn chạy trốn cũng không kị nữa rồi. Thái độ của Lưu Gia Thành có nghĩa là buộc anh cũng phải uống hết nửa chai rượu trong một hơi sao?
"Anh hai, thế này thì... làm khó em quá!" “Uống đi!" Lưu Gia Thành nâng tay lên, thản nhiên hút thuốc.
Mắt anh ta không nhìn cậu em trai nữa, chỉ lạnh lùng ngồi hút thuốc, khuôn mặt đẹp như tượng tạc với một phong thái tao nhã khó tả. Lưu Gia Thành quả thực đã không còn cách nào khác, buộc phải làm theo.
Lần này anh ta cầm cả chai rượu lên và uống hết một nửa. Chuyện này giống như suýt giết chết anh vậy.
"Anh hai..." Lưu Gia Thành vung tay lên, tiếp tụng cụng chai rượu trên tay vào chai rượu của cậu em.Sau đó, anh ta uống hết nửa chai còn lại trong một hơi, Lưu Gia Hải hơi rùng mình khi chứng kiến điều này. Tay anh run lên một chút khi cầm cái chai, tửu lượng của anh thực sự rất tệ.
"Sao không uống tiếp đi?" Gia Thành đặt cái chai rỗng xuống, liếc xéo anh một cái.
Nhìn qua thì có vẻ nhẹ nhàng như một người anh đang nhắc nhở em trai. Nhưng thực ra đây chính là một đòn răn đe trá hình. Lưu Gia Hải liếc nhìn nửa chai rượu còn lại với vẻ cay đắng, cuối cùng cũng nhắm mắt nhắm mũi uống sạch số rượu ấy. Vào lúc bình rượu cạn sạch, Gia Hải mới thở dài nhẹ nhõm, như thể vừa trải qua một cơn tai biến sinh tử.
Đặt chai rượu đã cạn xuống, anh ta nấc lên một chút và vừa vặn nở một nụ cười: "Anh hai...."
Nhưng ngay lập tức, một chai rượu khác được đặt trước mặt anh, đầy ấp.Nụ cười chưa kịp trọn vẹn đã nhanh chóng tắt ngủm trên môi Gia Hải Anh nhìn chằm chằm vào chai rượu với đôi mắt đầy tia đỏvà khuôn mặt nóng rực, không thể tin vào mắt mình.Lưu Gia Thành muốn giết anh hay sao? Tối nay anh đâu có gây rối gì với anh ấy?
Trong khi đó, Lưu Gia Thành vẫn bình tĩnh, cầm chai rượu lên hua hua trước mặt em trai: "Uống tiếp đi chứ!"
...Khoảnh khắc khi mà Lưu Gia Hải ngã xuống, anh đã phải đấu tranh với câu hỏi này trong lòng.Gia Thành, tại sao anh cứ muốn làm khó tôi?Nhưng anh không còn sức để suy nghĩ sâu xa về vấn đề này thêm nữa. Men rượu đã hoàn toàn đánh bại anh.Nửa giờ sau, Lăng Chính giúp cậu chủ đưa Lưu Gia Hải say khướt trở về phòng.
"Trời ạ, sao lại thành ra thế này?"
Mại Ngọc Hà thốt lên kinh ngạc.Gia Hải vốn có tửu lượng rất tệ. Quen biết nhau nửa năm nay, nhưng có chưa từng thấy anh ta uống quá hai ly.
"... Anh hai, em không uống nữa đâu, anh hai... cho em về đi..."
Lưu Gia Hải thầm thì trong khi ngã dúi xuống giường, và nhanh chóng thiếp đi. Lăng Chính nhìn cậu ba, cười nói: "Xin cô hãy chăm sóc cho cậu ấy"
Mai Ngọc Hà luôn cảm thấy trong mắt người này có một tia sáng kỳ lạ, giống như một âm mưu nào đó của anh ta đã thành công. Nhưng cô không thể nhận ra được một chút ác ý nào dù là nhỏ nhất.
Cô chưa kịp phản ứng thì Lăng Chính đã rời đi. Lúc này, Mai Ngọc Hà mới bước vào phòng tắm và vắt chiếc khăn ẩm để lau mặt cho Lưu Gia Hải Anh ta vẫn đang ngủ rất sâu, không có bất kỳ phản ứng nào.
Điều này thực sự là quá sức đối với anh ta rồi.Có vẻ như bất cứ ai dính líu tới Lưu Gia Thành cũng đều sẽ gặp chuyện khổ sở như thế này. Nhưng cũng thật kỳ lạ, Cậu cả Lưu này tại sao lại ngược đãi em trai mình như vậy?
- Nhìn thấu tâm can
Ngày hôm sau, Lưu Gia Hải thức dậy và đi xuống cầu thang với một đôi mắt đỏ thọng Mại Ngọc Hà phải đỡ tay bên cạnh thì anh mới có thể đi được bình thường.
Mùi rượu đêm qua vẫn chưa tan hết.Gia Hải cảm thấy đầu đau nhức vô cùng và mọi thứ xung quanh cũng trở nên tồi tệ. Nhưng hôm nay vẫn còn việc phải làm, anh không thể ở trên giường mãi được,
"Từ nay về sau, nếu không uống được thì đừng có cố. Cứ tự ngược đãi chính mình làm gì?"
Trần Hải My nhìn người con trai tiều tụy và nồng nặc hơi rượu, đau khổ cảm thản.Gia Hải im lặng không nói, bởi chính Gia Thành đã buộc anh phải uống nó.