⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Gia Hải chỉ cười trừ giải vây: "Ngày thường con không thích uống rượu. Nhưng tối hôm qua ở cùng anh hai, vui quá nên hơi quá chén."
"Ừ, từ nhỏ con đã luôn sợ hãi Gia Thành. Nay quan hệ giữa hai anh em con đã tốt lên như vậy, mẹ cũng mừng"
Nét mặt Trần Hải My giãn ra với nụ cười tươi rói,cẩn thận bảo người hầu chuẩn bị bữa sáng.
 Mai Ngọc Hà nhẹ nhàng giật góc tay áo của Lưu Gia Hải: "Anh sợ anh trai của mình sao?"
"Nói nhảm gì vậy? Tại sao tôi phải sợ anh ta?"
Dứt lời, Lưu Gia Hải giận dữ sải bước vào sảnh phụ.Không ngờ, đã có một bóng người ngồi sẵn ở đó. Anh ta đang ngồi ở bàn ăn, cạnh cửa sổ, lặng lẽ đọc một tờ nhật báo tài chính buổi sáng.
 Thói quen này, giống như cách đây một năm sáu tháng, chẳng hề thay đổi.Ánh nắng ban mai từ ngoài khung cửa sổ cổ điển chiếu vào anh, bóng người đổ trên mặt đất lạnh lẽo và có vẻ cô đơn.
Nhưng Mại Ngọc Hà không dám để tâm quả lâu. Cô lập tức thu mắt lại và đỡ Lưu Gia Hải bước vào.Lưu Gia Hải, người vừa mới nói rằng không hề sợ Lưu Gia Thành, nhưng vừa nhác thấy bóng anh ta đã vội vã đứng thẳng lưng dậy.
"Anh hai!".
Điều khiến anh không thể hiểu nổi là tối qua, anh chỉ uống hơn một chai. Trong khi Lưu Gia Thành không chỉ uống nhiều hơn anh. Mà trước khi họ uống, anh ta còn uống không ít khi giao lưu ở bên ngoài.
Nhưng bây giờ, Gia Hải thì bị đau đầu, sưng mắt, bước đi chập chờn và cảm giác nôn nao khó chịu vô cùng. Trong khi đó thì Gia Thành vẫn sảng khoái, khí chất điềm đạm băng giá như thường. Anh ta là thần tiên sống sao?
“Ừm.” Lưu Gia Thành khẽ đặt tờ báo xuống, liếc nhìn Trần Hải My: “Mẹ, chào buổi sáng”
Trần Hải My luôn tự hào về con trai mình nhất.Mỗi lần trông thấy vẻ ngoài nghiêm nghị của Gia Thành, ngay cả bà cũng dễ dàng say trong vẻ đẹp đó.
"Phải rồi, Ngọc Hà, ta còn chưa chính thức giới thiệu con" Nói rồi, bà dắt tay Mai Ngọc Hà và đi đến chỗ Lưu Gia Thành.
"Đây là anh trai của Gia Hải. Từ nay về sau chúng ta sẽ là một gia đình, con sẽ sớm gọi anh ấy là anh chồng"
Trần Hải My rất nghiêm khắc với Dương Hạ Lan - vợ của Lưu Gia Thành. Nhưng bà lại khoan dung hơn nhiều với cô gái mà Lưu Gia Hải đưa về.
Chỉ cần một cô gái đáng yêu là bà đều thích, và bà ấy cũng không quan tâm lầm đến xuất thân hay bất cứ điều gì khác của cô gái.Với ngoại hình xinh đẹp và  tính cách dịu dàng, cư xử đúng mực như hiện tại, Mai Ngọc Hà chắc chắn là mẫu người bà ấy thích.
Xinh đẹp, ngoan ngoãn, học giỏi và hiểu biết, thế là đủ. Trong tiềm thức Mai Ngọc Hà đã tự nhắc nhở mình phải né tránh việc bị rơi vào tầm mắt của Gia Thành Ánh mắt cậu chủ Lưu thực sự rất sắc bén và có sức sát thương cao,  Không ai biết được là anh ta đang nghĩ những gì. Nhưng nếu vô tình bị anh ta nhìn chăm chăm sẽ có cảm giác như bị nhìn thấu cả nơi sâu nhất trong tâm hon.
Cho dù có bất kỳ bí mật nào, dưới mắt Lưu Gia Thành, cô cũng không có cách nào che giấu được. Nhưng cuối cùng Mại Ngọc Hà vẫn có thể kiên định và bình tĩnh đối mặt với điều đó.
"Anh hai."  Cô ngoan ngoãn chào một tiếng, ngay lập tức quay lại bên cạnh Lưu Gia Hải để giúp anh ngồi xuống.
"Bác gái, cổ họng Gia Hải hơi khó chịu, để con đi lấy cho anh ấy một ít canh nóng
"Được.” Trần Hải My đặc biệt rất hài lòng với sự quan tâm chăm sóc của Mai Ngọc Hà dành cho con trai bà.
Ngọc Hà thở phào nhẹ nhõm khi bước vào trong gian bếp. Ở gần Lưu Gia Thành bao giờ cũng cảm thấy áp lực.Những người hầu đã đợi sản ở bên ngoài, lúc này trong bếp không có ai ngoại trừ cô.Mai Ngọc Hà đang pha trà gừng và chuẩn bị mang ra.
Nhưng không ngờ khi vừa quay người lại thì đụng phải lồng ngực trên cơ thể cao lớn. Tách trà gừng nóng hổi lập tức đổ đầy ra tay người kia, khiến mu bàn tay bỏng đỏ lên.
 "Thực xin lỗi!” Ngọc Hà sợ hãi, nhanh chóng đặt bát xuống. Cầm lấy tay anh ta, định xả vào đó một chút nước lạnh.
Nhưng khi ngước mắt lên và nhìn rõ được khuôn mặt của người kia, trái tim của Mai Ngọc Hà bỗng run lên và chết lặng.
"... Anh Gia Thành?
Đối mặt lần đầu
Lưu Gia Thành cúi đầu liếc nhìn mu bàn tay, gương mặt vẫn lạnh lùng,  không biểu hiện vẻ gì là trách móc. Mai Ngọc Hà chấn động tâm trí, sau đó liếc mắt nhìn mu bàn tay của anh ta và lập tức hoàn hồn.  "Mau xả dưới vòi nước lạnh!"
Cô cầm lấy bàn tay to của anh và kéo lại dưới vòi nước chảy.Mu bàn tay của Lưu Gia Thành đỏ ửng, nhưng đôi lông mày đẹp ấn tượng của anh ta cũng không hề nhăn lại.
Mai Ngọc Hà giữ bàn tay của anh ta trong ít nhất hai phút. Cả hai cùng im. lặng suốt quãng thời gian ấy. Tới khi chắc chắn rằng chỗ da bị phỏng đã hoàn toàn hết nhiệt thì cô mới tắt vòi nước đi và còn cẩn thận nhìn vào tay anh một lần nữa.
 Bàn tay đắt giá, xa hoa đủ để người bình thường thèm khát hiện tại hơi đỏ lên dưới ánh sáng của ban mai. Dù có hơi nóng đỏ nhưng những ngón tay mảnh mai này vẫn đẹp không thể tả.
 Dù đã là vợ chồng một năm trước kia nhưng Mai Ngọc Hà nhớ rằng cô chưa bao giờ nhìn thấy bàn tay của anh ta ở một cự ly gần như vậy.
"Xin lỗi, tôi không biết anh ở phía sau." Mai Ngọc Hà rút tay về, không dám lại chạm vào anh. "Đền bù?" “Hả?” Những lời thờ ơ này khiến cô nhất thời không phản ứng được.  Lưu Gia Thành đột nhiên nghiêng người Hoảng sợ, Mai Ngọc Hà lùi lại sau theo bản năng. Tình cờ, Lưu Gia Thành đi về phía lò sưởi phía sau. Anh ta hơi cúi đầu và đưa tay ra.
Khoảng cách giữa hai người càng gần, hơi thở ấm áp của anh phả vào khiến cô rùng mình. Anh ta vẫn đang tiếp cận.
Mai Ngọc Hà lo lắng: "Anh hai, tôi là Ngọc Hà." “Hả?" Lưu Gia Thành bưng bát trà gừng sau lưng cô lên nhấp một ngụm.
Hóa ra anh ta đến gần là muốn lấy đồ sau lưng cô ... Tim Mai Ngọc Hà đập nhanh hơn một chút, cô vội vàng lùi sang một bên. Trà gừng không còn nóng nữa, anh cầm lên uống một hơi cạn sạch.
Yết hầu anh ta nhô lên, hạ xuống theo từng nhịp nuốt. Những thứ bình phàm như vậy ở trên người anh ta lại như trở nên quyến rũ hơn bội phần.Mai Ngọc Hà siết chặt lòng bàn tay, vội vàng thu lại ánh mắt, không nhìn!
 "Tối hôm qua tôi cũng uống rượu” Lưu Gia Thành đặt cốc xuống, “Làm cho tôi một bát khác".
Anh quay lưng bước ra khỏi bếp và quay lại sảnh phụ ăn sáng.Mai Ngọc Hà thở phào nhẹ nhõm. Cho đến khi bóng dáng cao ráo của anh ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt cô.
Cô cúi đầu liếc nhìn chiếc bát rỗng, trong lòng cảm thấy chút gì khó chịu.Dù sao cô cũng là khách ở đây, nhưng cậu cả Lưu thật sự không khách sáo chút nào.
Anh ta cũng uống tối qua ...Mai Ngọc Hà chỉ nhớ rằng đêm qua khi anh ta về phòng, anh ta đã hơi say...Sau đó, anh ta lại còn kéo Lưu Gia Hải đi và tiếp tục uống rượu.Anh ta đã uống rất nhiều rượu ...Cô đang nghĩ điều gì? Đừng quên người đàn ông này đã tàn nhẫn với cô đến như thế nào! Anh ta thậm chí còn không muốn đứa con của cô.  Vài phút sau, Mai Ngọc Hà thản nhiên bước ra khỏi bếp với hai bát trà gừng. Trên khuôn mặt có vẫn thường trực một nụ cười trong trẻo như ánh nắng sớm mai, như chưa hề có phút giây kinh hoàng vừa nãy. Cô đặt hai bát trà gừng lên bàn, dịu dàng và chu đáo,
Nhưng trong sảnh phụ, có người hét lên vì sự xuất hiện của cô: "Ma!"
Con ma! Thực sự là một con ma. Dương Hà Lan vừa được người giúp việc đẩy vào, liền nhìn chằm chằm vào mặt Mai Ngọc Hà, hét lên một tiếng!
⬅ Trước Tiếp ➡