Mai Ngọc Hà bị Lưu Gia Thành ném vào xe.Thực ra anh ta không dùng bao nhiều sức lực, nhưng ngồi với anh ta, cô luôn cảm thấy cảm giác đè nén như bị áp bức. Mai Ngọc Hà im lặng.
Lưu Gia Thành khởi động xe, nhanh chóng lái ra khỏi nhà họ Lưu. Anh ta dựa lưng vào ghế, mỏi mệt nhắm mắt trong chốc lát. Mu bàn tay vẫn còn đó, chỗ trà gừng đổ vào vào nồi lên vài mụn nước nhỏ..
Mai Ngọc Hà cắn môi dưới, nhẹ nhàng nói: "Anh hai, chỗ phỏng ở mu bàn tay anh cần bôi thuốc."
“Ừm" Thì ra là anh ta chưa ngủ.
Rõ ràng, cô không hề nghe thấy một chút kiêu ngạo nào trong vẻ ở hữ của anh ta.Người đàn ông hống hách kéo cô lên xe vừa rồi đã biến mất từ lâu.Cô không thể hiểu được người đàn ông này.
"Anh à, người phụ nữ mọi người đang nói đến có liên quan gì đến anh không?"
Mai Ngọc Hà nhìn Lưu Gia Thành, tự hỏi can đảm đến từ đâu mà lời nói lại có thể thoát ra trên môi mình như vậy. Lưu Gia Thành đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn cô chằm chằm.
Mai Ngọc Hà cố giả vờ ngây ngô nhưng trái tim cô vẫn bất cẩn lỡ mất hai nhịp.Anh ta không nói, chỉ nhìn cô chằm chằm.Đôi mắt không sắc sảo nhưng lúc nào cũng đáng sợ. Mai Ngọc Hà cảm thấy như mình bị anh ta thêm một lần nữa nhìn thấu.
"Nếu câu hỏi này không dễ trả lời, thì hãy coi như em chưa hỏi nó."
Mai Ngọc Hà quay đi và nhìn ra cửa sổ.Nhưng hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên cửa kính xe, là ánh mắt sắc bén của anh ta đang nhìn cô chằm chằm.Mai Ngọc Hà kín đáo siết chặt lòng bàn tay, quay đầu lại nhìn anh.
"Sao vậy? Anh cả?” "Cô thích gọi tôi là anh cả?" Giọng điệu của người đàn ông nhẹ nhàng.
Như thể đang thảo luận về thời tiết với cô ấy.Anh ta châm điếu thuốc một cách thản nhiên, rít một hơi rồi nhẹ giọng nói:
“Gọi anh Lưu tôi nghe."
Mai Ngọc Hà biết rằng khuôn mặt của mình không nên có bất kỳ một thay đối nào, dù là nhỏ nhất.
Cô nhếch môi cười: "Anh Lưu.."
Anh ta vô cảm, cô cười thật đẹp.Rồi hai người im lặng. Trong bệnh viện, Lưu Gia Hải dừng xe sớm hơn Lưu Gia Thành.Nắm tay Mai Ngọc Hà, anh nhìn Lưu Gia Thành.
"Anh à, em biết quá khứ của người đó. Nhưng anh không thể bắt nạt Ngọc Hà như thế này được."
“Anh bắt nạt cô ấy khi nào?” Lưu Gia Thành nhìn chằm chằm vào mặt cậu em trai.
Nếu Mai Ngọc Hà là Dương Tú Linh, thì ai đang bắt nạt ai bây giờ? “Cô ấy là bạn gái mà em quen được ba năm!” Lưu Gia Hải nhắc lại. Trần Hải My xuống xe, bà ta cũng vội vàng đi tới. "Hai anh em đừng cãi nhau, kẻo người ta cười cho!" Bà ta nắm lấy tay Lưu Gia Hải và nháy mắt với anh.
“Chỉ là chọc ngón tay lấy một xíu xiu máu thôi, không có chuyện gì lớn lao đâu."
Thâm tâm Trần Hải My cũng vô cùng sốt ruột. Chỉ chốc lát nữa thôi, mọi việc sẽ sáng tỏ, bà ta cũng có thể nhấc đi tảng đá đè nặng trong lòng từ hôm qua tới giờ,
"Tại sao lại phải nghi ngờ cô ấy? Bạn gái của chính con, con còn không biết thân phận của cô ấy sao?
Lưu Gia Hải siết chặt tay Mai Ngọc Hà rồi xoay người rời đi. “Thật không thể giải thích được!” Anh có vẻ tức giận.
Trần Hải My cảm thấy có gì đó không ổn khi cậu út cứng đầu như vậy. Lần này đứa con trai út lại dám kiêu ngạo, ương bướng như vậy ngay cả trước mặt anh trai.
"Gia Hải, đừng làm rộn với anh cả. Tất cả đều ở đây, tại sao không..."
Trần Hải My nắm lấy tay con trai, nhẹ giọng thuyết phục : "Tốt hơn hết con nên vào trước."
ở lối vào nhà để xe, hai chiếc xe nối tiếp nhau trờ tới và dùng cách mọi người không xa.Dương Thiệu Phong là người bước ra khỏi xe phía trước.Ở xe sau, hai vệ sĩ mang xuống một chiếc xe lăn.Một người phụ nữ đang có nghiêng người xuống xe.
Nhóm người đi về phía họ.Người phụ nữ ngồi trên xe lăn không phải là Dương Hạ Lan thì còn có thể là ai khác ?
Nếu là em?
“Bà Lưu, cậu chủ Lưu" Dương Thiệu Phong luôn tỏ ra khiêm tốn và lễ phép trước mặt gia đình họ Lưu.
Lưu Gia Thành gật đầu, Trần Hải My cũng giữ phép cười đáp lại. “Mẹ” Dương Hà Lan được vệ sĩ đẩy tới trước mặt Trần Hải My, cô ta khẽ gọi. "Ừ" Trần Hải My thái độ có chút lạnh lùng.
Từ khi cô con dâu này bị tật, bà ta đã không thích cô. Làm sao một người con trai xuất chúng, cao quý lại có thể ở bên một người đàn bà tàn tật như cô ta được? Chân cô ta còn không cử động được nữa, làm sao có thể sinh con?
Đã một năm rồi, vẫn không có động tĩnh gì sao?Dương Hạ Lan đương nhiên biết người mẹ chồng này không thích mình từ lâu rồi. Tuy nhiên, chỉ cần Lưu Gia Thành văn bằng lòng để cô ta ở lại nhà họ Lưu, thì cô ta chính là đại thiếu phu nhân của nhà họ Lưu.
Cô nhìn Lưu Gia Thành cười nhẹ. "Cha em đến rồi, chúng ta lên đi."
“Ừ” Lưu Gia Thành dẫn đầu đi tới thang máy. Có Lưu Gia Hải ở đây, không ai dám đưa Mai Ngọc Hà đi.
Lưu Gia Thành cười với Mai Ngọc Hà: "Cô Ngọc Hà, làm ơn."
Lưu Gia Hải có vẻ dịu dàng, nhưng thật ra cậu không nghe lời ai ngoại trừ Lưu Gia Thành.
Trần Hải My giật giật Lưu Gia Hải: "Ngoan, đừng làm loạn. Chỉ là chọc vào đầu ngón tay một xíu, để mọi người đều có thể yên tâm"
Lần này, anh biết rằng Dương Tú Linh được đưa ra làm lá chắn.Lưu Gia Hải bất đắc dĩ, Mai Ngọc Hà đứng bên cạnh, không nói gì.Cuối cùng, dưới cái bóng quá lớn của Lưu Gia Thành, Lưu Gia Hải đành đi về phía thang máy.
Dương Hạ Lan nhìn chằm chằm bóng lưng của Mai Ngọc Hà một lúc lâu. Nếu nói rằng con chó cái này không phải là Dương Tú Linh, cô ta sẽ là người đầu tiên phản đối!
Nhìn lại, Dương Thiệu Phong vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng của Mai Ngọc Hà, rõ ràng không thể bình tĩnh nổi.
"Chính là cô ta, phải không?" Dương Thiệu Phong biết rõ mẹ con Dương Tú Linh hơn ai hết. Ông ta biết rõ nhất nếu đó là con gái mình. Dương Thiệu Phong cảm thấy lạnh cả người.Rốt cục cũng phải tỉnh táo lại. Ông ta đi phía sau đẩy xe lăn cho Dương Hạ Lan. Hai người đi chậm rãi, tránh nhóm người đi phía trước.
Dương Thiệu Phong cúi người đến gần con gái, nhỏ giọng hỏi: "Con định làm gì?
Cô gái đó rõ ràng là Dương Tú Linh.Người nhà họ Lưu chưa bao giờ nhìn thấy bộ mặt thật của cô, nhưng người nhà họ Diệp đã nhìn thấy cô vô số lần!