Dương Hạ Lan siết chặt bàn tay. "Nửa năm trước, cô ta định giết con. Lưu Gia Thành là nhân chứng
Nếu thật sự Mai Ngọc Hà là Dương Tú Linh, cô ta không ngại mà đích thân đưa đứa em gái này vào tù!
... Phòng xét nghiệm ở tầng tám. Khi vừa đi lên lầu, cổ tay của Mai Ngọc Hà đã bị tóm lấy. "Anh cả ..." Cô lạnh sống lưng.
Lưu Gia Thành thật sự chỉ là nóng lòng muốn chứng minh cô là Dương Tủ Linh? "Nếu là tôi, anh định làm gì?"
Khi bị dẫn đến phòng lấy máu, cô không biết mình bị làm sao mà lại hỏi một câu như vậy. Cô đang nuôi hy vọng gì?
"Dương Tủ Linh đã âm mưu giết con, làm cho con trở thành như bây giờ."
Phía sau, Dương Thiệu Phong đẩy Dương Tú Linh vào theo.Nụ cười trên môi Dương Hạ Lan tàn nhẫn và lạnh lùng.
"Nếu như cô là Dương Tú Linh, vậy cô cũng có thể từ từ mà nghĩ đến cảnh cửa nhà tù. Cô có thể phải ở trong đó vài năm đấy!"
Mai Ngọc Hà mím môi, Ánh mắt cô rơi trên gương mặt đẹp trai của Lưu Gia Thành,
"Anh cả, đây là dự tính của anh sao?"
Thực ra, còn gì để hỏi? Cô thậm chí còn không biết phải hỏi anh ta điều gì. Gương mặt Lưu Gia Thành không hiện lên nét nào cảm xúc, đẩy cô đến bên cửa
Số phòng lấy máu.Lòng bàn tay to tóm chặt lấy tay cô, như thể không cho cô cơ hội chạy trốn.
“Lấy máu!"
Tôi chắc chắn cô là Dương Tú Linh
"Anh cả!” Lưu Gia Hải đuổi theo, nắm lấy tay Mai Ngọc Hà.
Anh nhìn chằm chằm Lưu Gia Thành, nhưng không biết phải nói gì.Khi anh cả của Lưu Gia Hải nhìn anh bằng ánh mắt đủ sâu khiến người ta sợ hãi, anh căn bản đã quên mất mình định nói cái gì.
"Gia Hải, cô ấy thực sự giống hệt em gái chị." Dương Hạ Lan yêu cầu Dương Thiệu Phong đẩy cô ta qua, nhìn Lưu Gia Hải bằng ánh mắt dịu dàng nhất trên đời.
"Chị chỉ muốn xem cô ấy có thực sự là em gái của chị hay không" “Cô ấy làm sao có thể?" Lưu Gia Hải sợ hãi nói với Lưu Gia Thành, Nhưng mà, Dương Hạ Lan, cô ta còn dám nói cái gì!
"Nghe nói hồi đó chị giết người đó nên giờ nóng lòng muốn tìm người ta, SỢ hồn ma của cô ấy quay lại đòi mạng sao?"
“Lưu Gia Hải!” Vẻ mặt Dương Hà Lan đông cứng, lạnh lẽo. Lông mày cô ta cau lại.
"Xem ra là em vẫn chưa rõ ràng mọi chuyện. Chính là Dương Tú Linh muốn giết chị. Cuối cùng cô ta còn kéo chị xuống vách núi!”
Dương Thiệu Phong trừng mắt nhìn Mai Ngọc Hà và mỉm cười với Lưu Gia Hái.
"Cậu cả Lưu, cô gái đáng chết kia thật sự không phải là người tốt. Chúng tôi chỉ sợ cậu bị lừa.
“Thật sao?" Lưu Gia Hải chế nhạo.
Anh siết chặt tay của Mai Ngọc Hà: "Thật đáng tiếc, cô ấy là bạn gái của tôi, không phải Dương Tú Linh."
"Có đúng không? Chỉ sau khi kiểm tra mới biết được!" Ánh mắt Dương Hạ Lan xoáy thẳng vào Mai Ngọc Hà. "Làm sao? Cô không dám?". "Tôi cởi mở trung thực, có gì không dám?"
Vẻ mặt của Mai Ngọc Hà quả thực rất bình tĩnh. Đã nửa năm không gặp, cô gái đã chết này cũng học được nghiệp diễn.
Dương Tú Linh liếc mắt một cái, nói: "Cô dám, vậy tại sao còn ở đây mà làm nũng?"
"Tôi chỉ muốn biết, tại sao chị lại ép tôi làm những điều tôi không muốn?"
"Tôi chắc chắn, cô là Dương Tú Linh!" "Nếu không?" Dương Hạ Lan hoàn toàn không nghĩ tới cái khả năng "không phải". Cô ta giễu cợt: "Nếu không, tôi sẽ quỳ xuống lạy cô!”
Nhưng nếu phải, lần này cô ta nhất định phải tổng Dương Tú Linh vào tù. Mai Ngọc Hà thu lại ánh mắt và nhẹ nhàng đẩy tay Lưu Gia Hải ra.
“Ngọc Hà...."
"Những người ở đây đều đang thắc mắc. Nếu em không kiểm tra, em sẽ thực sự cảm thấy có lỗi"
Cô duỗi ngón tay ra nhìn y tá: “Nhẹ nhàng thôi, em sợ đau" Y tá gật đầu cười nhẹ: "Đừng hoảng sợ, không đau mà cũng nhanh thôi."
Nhà họ Lưu là khách VIP ở bệnh viện này, cộng thêm đây là khu vực đặc biệt, tính ra hơn một tiếng nữa là có thể có kết quả Lưu Gia Hải quay người bước đến cầu thang trong khi mọi người không chú ý.Vừa lấy điện thoại ra, dáng người cao lớn của Lưu Gia Thành đã xuất hiện ở cửa cầu thang.
“Cậu ba" Lưu Gia Thành mỉm cười: “Em hãy cùng mọi người đi lên chờ" “Em muốn gọi điện thoại!” Lưu Gia Hải trừng mắt nhìn anh. Lưu Gia Thành vẫy vẫy tay: "Được rồi, vậy em cứ tự nhiên"
Nhưng nói xong, anh ta vẫn không có ý định rời đi, Lưu Gia Hải sững sờ, siết chặt điện thoại trong tay nhưng không rút ra được.
Lưu Gia Thành vẫn cười nhẹ: "Em trai, nếu em không gọithì hãy đi lên cùng chúng ta."
Lưu Gia Hải nhìn anh ta một cách dữ tợn, cuối cùng đành xoay người bước ra ngoài. Tầng trên, ở một góc sảnh phòng xét nghiệm.
Lưu Gia thành đặt một chiếc máy tính trên đùi và bắt đầu làm việc. Bất kể đi đâu anh ta vẫn luôn chỉn chu, cẩn thận với công việc như thế. Ngay khi máy tính của anh ta được mở ra, ngay cả Trần Hải My cũng không dám quấy rầy.
Con trai cả của bà ta rất bận rộn. Thời gian chờ hơn một tiếng đồng hồ cũng đủ để anh ta hoàn thành việc tổng kết nhiều dự án lớn.Lưu Gia Hải quay lại chỗ Mai Ngọc Hà và ngồi xuống, nhẹ nhàng siết chặt tay cô.
Mai Ngọc Hà không nói lời nào, lặng lẽ nhìn cửa sổ phòng xét nghiệm và chờ đợi.Một giờ hai mươi phút sau, một y tá đi ra ngoài với một bản kết quả trên tay.
-Nhất định không thể nhầm