⬅ Trước Tiếp ➡
Theo kết quả giám định, Mai Ngọc Hà hoàn toàn không phải là Dương Tú Linh.Nhưng tại sao lại không phải được?Cô ấy rõ ràng là Dương Tú Linh. mà!Dương Hạ Lan không thể tin vào điều này, cả Dương thiệu Phong cũng vô cùng sửng sốt.
 Khuôn mặt này, rõ ràng là của Tú Linh. Nhưng biên bản thẩm định lại cho  thấy giữa cô và ông Dương không có quan hệ cha con. Cô ấy thực sự không
phải Dương Tú Linh?. Sau một hồi kinh ngạc, Dương Thiệu Phong khẽ kéo ống tay áo của con gái mình.
"Có lẽ ... người ta giống nhau thôi." Nhưng dĩ nhiên Dương Hạ Lan không dễ dàng tin chuyện này!  Mai Ngọc Hà bước đến bên cô và mỉm cười: "Xin lỗi, tôi không phải là em gái của cô rồi."
 Lưu Gia Hải khẽ thở phào, cảm thấy tự tin hơn một chút, nhìn chằm chằm vào Dương Hà Lan với vẻ mặt không vui.
"Lúc trước có người nói rằng nếu Ngọc Hà không phải là Dương Tủ Linh thì sẽ quỳ xuống xin lỗi thì phải nhỉ?"
"Cậu Lưu, chân của Hạ Lan... chân của con bé e răng không tiện ..."
Dương Thiệu Phong cảm thấy có lỗi với con gái mình và cố gắng tìm cách chống chế.
"Hạ Lan chỉ là thấy nhớ em gái quá nhiều nên .."
"Nói cách khác, chị dâu chỉ là một người tùy tiện, không biết giữ lời"Lưu Gia Hải giận dữ nói.
Thấy thái độ anh ta rất khó chịu, Dương Hà Lan đành phải thực hiện lời hứa.Cô ta nắm lấy tay cầm xe lăn và giữ chặt để đẩy cơ thể lên. Các khớp ngón tay trở nên trắng bệch vì máu dồn.
 Cách đó không xa, Lưu Gia Thành đã gấp tờ báo lại và đứng dậy. Đã đến lúc anh ta phải đi rồi, lúc này anh nên mau chóng tới công ty.Dương Hạ Lan căn môi, đột nhiên đỡ lấy tay vịn của xe lăn.
"Xin lỗi, tôi đã nhầm rồi, xin lỗi cố" Cô ta hoàn toàn không muốn phải quỳ lạy Mai Ngọc Hà. “Kìa... Hạ Lan!" Dương Thiệu Phong vội vàng toan ngăn cản lại.
Trong thoáng chốc, ánh mắt Dương Hạ Lan thoáng liếc qua phía Lưu Gia Thành. Nhưng anh ta vẫn đứng đó vô cảm. Dường như trên đời này chẳng ai có thể nhìn thấu khuôn mặt của anh ta. Con người mà suốt mấy chục năm sống ở đời luôn băng lãnh vô tình ấy, liệu trong đầu anh ta đang ẩn chứa điều gì?
Gia Thành đang giận dữ sao? Hay đang thất vọng?Hay chỉ đơn giản là thờ ở với tất cả mọi thứ?Điều này, Dương Hạ Lan không biết, và có lẽ cũng không một ai có thể nhìn thấu được. Dương Hạ Lan khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng cũng đủ để nhiều người nghe thấy.  "Xin lỗi, tôi chỉ là ... Tôi SỢ, tôi sợ rằng Dương Tú Linh kia sẽ quay lại và sát hại tôi thêm lần nữa..."
Con người Trần Hải My cũng không đến nỗi quá lãnh đạm vô tình như con trai mình.Nghe những điều Dương Hạ Lan nói, bà bước đến bên cạnh cô và thở dài.Dù không thích người con dâu này chút nào, nhưng trong chuyện của sáu tháng trước, dù sao cô ta cũng là nạn nhân.
Tất cả cũng tại con nhỏ độc ác xấu xa Dương Tú Linh!  "Ngọc Hà, xin lỗi cháu, Hạ Lan cũng chỉ là bị ám ảnh vì con bé đó ... nó không muốn gặp nguy hiểm nữa"
Mai Ngọc Hà khẽ gật đầu một cách ngoan ngoãn.
"Thôi bỏ đi, chân của cô ấy đã tàn phế như vậy rồi. Cháu cũng không nỡ để một người tàn tật quỳ trước mặt mình"
Tàn phế?! Dương Hà Lan âm thầm siết chặt nắm tay khi nghe câu này. Khốn khiếp!
Con nhỏ đó chắc chắn là Dương Tử Linh, chắc chắn là như thế. Nhưng bây giờ Hạ Lan không có gì để làm bằng chứng cho suy luận của mình.
"Ngọc Hà của con trước giờ vẫn luôn rộng lượng như vậy, hi vọng sẽ không còn ai ức hiếp cô ấy nữa!"
 Lưu Gia Hải nói và nhẹ nhàng ôm lấy Mai Ngọc Hà.Sau đó, anh ta lạnh lùng liếc nhìn Dương Hạ Lan trước khi quay lại nhìn mẹ mình cung kính.
 "Mẹ, Ngọc Hà vừa mới đến Nha Trang. Hôm nay con cũng không có việc gì cần làm ngay, con muốn dẫn cô ấy ra ngoài đi dạo"
"Được rồi, cứ đi chơi vui vẻ đi, ta không nghĩ Ngọc Hà mang theo nhiều đồ, phải mua thêm cho con bé đi."
Trần Hải My thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cũng đã là người một nhà, không nên tranh cãi thêm nữa.
"Vậy tốt quá rồi, cảm ơn bác gái" Trước khi đi, Mai Ngọc Hà hơi quay người lại và liếc nhìn Dương Hạ Lan.  Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười ngạo nghễ: "Nếu chị thật sự nhớ em gái của mình. Vậy thì từ nay trở đi, chị cứ coi em như em gái của mình.
Nghe câu này, Dương Hạ Lan cay cú đến nóng bừng cả mặt, chực trào uất nghẹn vì tức tối, Trần Hải My liếc cô ta một cái, vẫn có chút chán ghét.
"Hiểm có người nào lại khoan dung như Ngọc Hà. Ta cảnh cáo cô, từ giờ đừng có ăn nói hàm hồ nữa!"
Nói xong, bà cũng nhanh chóng rời đi.Dương Thiệu Phong vẫn ở lại, đứng sau lưng Hạ Lan.
"Nó chính là Tú Linh, chắc chắn là nó mà!" Hạ Lan nói trong khi nắm lấy tay cha mình, vừa kích động vừa cáu kỉnh.
"Nó trở về lần này nhất định là để báo thù! Nó điên loạn như vậy, chắc chắn muốn giết chết con!”
Dương Thiệu Phong khẽ thở dài và nhẹ nhàng nằmlấy tay con gái.
“Con gái, đừng nghĩ nhiều nữa, con cũng đã tận mắt nhìn thấy kết quả thẩm định rồi! Không sai được đâu  Dương Thiệu Phong tin rằng Mại Ngọc Hà kia thực sự không phải là Dương Tủ Linh, không phải con gái của mình, không phải em gái Hạ Lan!
“Bố thấy gần đây con hơi căng thẳng rồi. Đểbố dẫn con đi dạo một lát, được chứ?"
Dương Hạ Lan im lặng không nói gì thêm, chỉ nhìn theo hướng cửa thang máy rồi nắm chặt tay.Cô ta là Dương Tú Linh, tuyệt đối không thể sai được. Cô chắc chắn không nhận sai người!
 "Dương Tú Linh, bất kể cố có dùng trăm phương ngàn kế gì đi nữa, cũng không thể qua mắt tôi đâu!”.
Tôi sẽ xé mặt nạ của cô ra sớm thôi! Nhất định là như thế!
- Trí tuệ
 Lưu Gia Hải thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy xe của anh trai mình đã lái ra khỏi nhà để xe của bệnh viện.
Anh lặng lẽ đưa tay lên trán lau mồ hôi. Sau đó nhanh chóng đạp ga và đi khỏi bệnh viện.
"Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao kết quả thẩm định lại ra như the?"
 Vừa ngồi xuống ở một quán cà phê, Lưu Gia Hải đã lập tức hỏi ngay trong lòng vẫn còn một mớ thắc mắc chen lẫn sợ hãi.Mai Ngọc Hà, người ngồi đối diện với anh, đang bình thản thưởng thức tách cà phê trên tay.
"Cô đã biết trước chuyện này và động tay vào kết quả có phải không?” "Đúng vậy" Mai Ngọc Hà gật đầu, đặt tách cà phê xuống và nhìn anh.
⬅ Trước Tiếp ➡