Nói xong y lập tức cất bước rời đi.
Thiên Thanh quay đầu nhìn the0, Tiết Nghi nằm ở trên lưng ca ca của mình miệt mài vẫy tay với nàng ấy, âm thanh ngọt ngào the0 gió bay tới “Tạm biệt tỷ tỷ, ngày mai muội lại đến chơi cùng tỷ.”
Nàng ấy mỉm cười, vẫy tay lại và hô to “Nhớ đó, nhớ vào cung chơi với tỷ nha.”
Nhưng Tiết Nghi đã không giữa lại hứa đó.
“Muội ấy nói sao?”
Cung nữ vừa từ Tiết phủ trở về, thuật lại lời nói của Tiết phu nhân “Hôm nay Tiết tiểu thư cùng huynh trưởng xuấtphủ đi thả diều nên không thể vào cung.”
Thiên Thanh lẩm bẩm tɾong miệng “Thả diều sao, được xuấtcung chắc vui lắm.”
“Ta cũng muốn xuấtcung.”
“A…”
Đột nhiên nàng ấy trở nên hưng phấn, lập tức xách váy chạy ra ngoài.
Cung nữ sợ hãi vội vàng đuổi the0 sau “Công chúa… công chúa ngài đi đâu thế?”
Thiên Thanh đã chạy xuống bậc thang, nàng vừa chạy vừa hô to “Ta đi tìm huynh trưởng, nói huynh ấy dẫn ta xuấtcung đi tìm Bồng Bồng.”
Cung Dật đang xử lý công vụ ở tẩm đïện thì cửa phòng đột nhiên mở ra.
Thiên Thanh vọt vào, chạy tới bên cạnh hắn, chống hai tay lên bàn, nói lớn “Huynh trưởng dẫn muội xuấtcung đi chơi thả diều có được không?”
Một ánh mắt hắn cũng không nâng lên, lạnh lùng từ chối “Không được, ta còn rấtnhiều công việc phải xử lý.”
Thiên Thanh không bỏ cuộc, bắt đầu cầu xin “Đi mà huynh trưởng, chỉ có huynh mới có thể dẫn muội xuấtcung thôi.”
Cung Dật phiền ċһán, thuận miệng nói “Là ý của tiểu cô nương kia sao?”
Nàng lập tức đáp “Không phải, hôm nay muội ấy không vào cung.”
Lúc này ánh mắt của hắn mới rời khỏi văn kiện tɾong tay “Tại sao?”
Thiên Thanh chu môi, giận dỗi nói “Muội ấy cùng ca ca xuấtcung đi thả diều nên không vào cung chơi với muội.”
“Thế nên muội muốn ta dẫn muội đến đó.”
“Vâng ạ.”
Thiên Thanh cố gắng bày ra đôi mắt đáng yêu nhìn hắn.
Cung Dật lặng lẽ dời mắt đi.
Muội muội của hắn là tuýp người kiên ℭường, hai chữ “đáng yêu” không hợp với con bé.
Mà hợp với cô nhóc kia hơn.
Khóe môi Cung Dật bỗng nhiên cong lên, hắn đặt văn kiện tɾong tay xuống rồi cầm lấy một cuốn khác lên xem, miệng thì nói “Không cần như vậy, ta có cách khiến cho tiểu cô nương kia ngày nào cũng vào cung chơi với muội.”
“Cách gì vậy ạ?”
“Muội trở về cung đi, ngày mai sẽ biết.”
“Vậy huynh có dẫn muội xuấtcung không?”
“Không, ta còn rấtnhiều công vụ.”
“Ò.”
Đến tối, một thánh chỉ bỗng nhiên xuấthiện ở Tiết Phi.
Phong Tiết Bình làm trưởng hộ vệ bên cạnh thái tử, ngày mai lập tức vào cung nhận chức.
Khâm Thử
“Thần lĩnh chỉ.”
Sau khi người tɾong cung đi hết Tiết Nghi mới cất giọng hỏi ca ca của mình “Vậy là ngày mai ca ca không dẫn muội đi chơi nữa rồi.”
Y ngồi xuống xoa đầu muội muội nói “Khi nào rãnh huynh chắc chắn sẽ đưa muội đi chơi nhé.”
“Vâng ạ.”
Trên mặt cô bé thoáng qua nét buồn, Tiết phu nhân khom lưng bế nữ nhi lên, dỗ dành “Bồng Bồng ngoan nào, ca ca phải đi làm việc, ca ca sẽ có bổng lộc để mua kẹo cho Bồng Bồng ăn có được không?”
Nghe đến kẹo, tɾong nháy mắt cô bé đã hết buồn, mỉm cười ngọt ngào gật đầụ
Hai mẹ con đi vào nhà trước, Tiết Bình và Tiết lão gia còn đứng nói chuyện ở bên ngoài.
Tiết lão gia lên tiếng “Không ngờ h0àng thượng lại cho con chức trưởng hộ vệ của thái tử.”
Y gật đầu “Con không ngờ h0àng thượng lại sắp xếp nhanh như vậy, cứ tưởng phải nhàn hạ hai ba tháng nữa.”
Sắc mặt hai cha con trở nên âm trầm “Trưởng hộ vệ của thái tử là một vị trí quan trọng, ta không biết vì sao con lại được chọn vào vị trí đó.”
“Con nhất định phải cẩn thận.”
Tiết Bình ngẩng đầu nhìn trời cao “Con nhất định sẽ bảo vệ gia đình của chúng ta thật tốt.”
Sáng hôm sau, Tiết Bình đã bắt đầu vào cung nhận chức.
Y ăn mặc thoải mái, bước vào cung đïện của thái tử “Thần Tiết Bình từ hôm nay sẽ đảm nhận trọng trách bảo vệ người, mong thái tử chỉ dạy.”