⬅ Trước Tiếp ➡
Cung Dật bình tĩnh kêu y đứng dậy, lời nói lạnh đãm “Chúng ta dù sao cũng có quen biết, sau này gặp ta thì gật đầu không cần quỳ.”
“Tuân lệnh.”
“Đi ra ngoài.”
“Vâng thái tử.”
Công việc của Tiết Bình rấtđơn giản, đó là Cung Dật đi đâu thì y sẽ đi the0 đấy, hắn ở đâu thì y sẽ ở đấy để bảo vệ.
Có quyền làm mọi thứ nhưng với mục đích là bảo vệ hắn.
Ngoài ra còn giúp hắn huấn luyện những thủ vệ cấp dưới.
Trước đó Cung Dật cũng có một thủ vệ cùng hắn lớn lên.
Hai người sẽ thay phiên nhau để làm công việc.
Khi ánh mặt trời đã lên cao, y nói với những thủ vệ đứng canh ở bên ngoài “Đến giờ cơm rồi, các ngươi mau đi ăn đi rồi quay lại.”
“Vậy bọn họ đi trước, cảm ơn thống lĩnh.”
Mọi người dần rời đi, chỉ còn một mình Tiết Bình đứng canh ở đây.
“Ca ca, ca ca ơi.”
Bỗng nhiên có một giọng nói ngọt ngào từ bên ngoài vang lên.
Tiết Bình nhìn ra cửa thì thấy Thiên Thanh và Tiết Nghi đang chạy vào.
Y ngạc nhiên, lập tức chạy đến, nhanh chóng hành lễ với Thiên Thanh “Tham khiến nhị công chúa.”
Thiên Thanh quay sang hỏi tiểu cô nương “Bồng Bồng sao muội lại vào đây.”
Phía sau lưng cô bé là một cung nữ đang cầm the0 hộp cơm.
Bồng Bồng chỉ tay vào đó, mắt sáng long lanh nói “Nương kêu muội mang cơm vào cho huynh.”
Nháy mắt cả người Tiết Bình trở nên nhu hoà, y nâng tay xoa đầu nàng “Cảm ơn muội muội.”
Tiết Bình nhận lấy, cũng hỏi nàng ấy “Muội đã ăn trưa chưa?”
Tiết Nghi liền lắc đầu “Đưa đồ cho ca ca xong muội sẽ ăn trưa với tỷ tỷ.”
Y quay đầu nhìn Thiên Thanh, kính cẩn nói “Thật làm phiền công chúa quá, hay là để muội ấy ở lại ăn chung với ta, người mau chóng về tẩm cung dùng cơm trưa đi.”
Thiên Thanh lắc đầu, từ chối “Không có phiền, ta rấtthích muội ấy, huynh không cần lo.”
“À, huynh trưởng ta đang dùng bữa trưa sao?”
Nàng nhìn cánh cửa tẩm đïện đang đóng chặt, hỏi.
Tiết Bình lắc đầu nói “Thái tử thường ăn trưa sau giờ ngọ hai khắc.”
“Vậy à.”
“Thôi, huynh ăn trưa đi, ta cũng dẫn muội ấy trở về ăn đây.”
Y cúi đầu “Làm phiền công chúa đã trông muội muội giúp thần.”
Nàng ấy mỉm cười, có chút ngại ngùng “Không có gì.”
Tiết Nghi cùng Thiên Thanh rời đi.
Cô bé liên tục ngoái đầu lại nhìn ca ca mình, vẫy tay nói “Ca ca, muội đợi huynh ở cung của tỷ tỷ nhé, chiều huynh về nhớ qua đón muội luôn nha.”
“Được.”
Có được một muội muội đáng yêu, biết quan tâm mình như vậy, có vị ca ca nào mà không cảm thấy may mắn.
Một ngày làm việc rấtnhanh đã kết thúc.
Ban đêm sẽ do thủ hạ còn lại của Cung Dật đảm nhiệm bảo vệ.
Tiết Bình đi vào bên tɾong chào Cung Dật một tiếng rồi sẽ ra về.
“Đi đón muội muội sao?”
“Đúng vậy thưa thái tử, con bé đang ở cung của nhị công chúa, bây giờ thần qua đón về.”
Hắn bỗng nhiên từ trên án thứ đứng dậy, nói “Trùng hợp, ta cũng muốn đến đó thăm Thanh nhi, chúng ta cùng đi.”
Tiết Bình nghe xong thì hơi khựng lại, giây sau đã lấy lại bình tĩnh, nói “Tuân lệnh thái tử.”
Hai người cùng đi đến cung của Thiên Thanh.
Vừa bước vào tɾong thì nàng ấy đã chạy ra, tay đặt lên môi làm động tác im lặng.
“Muội ấy ngủ rồi, hai người đừng có làm ồn.”
Tiết Bình nhỏ giọng xuống “Xin lỗi đã quấy rầy công chúa, để thần vào tɾong bế Bồng Bồng ra.”
Nói xong y bước lên một bước, thì bị một cánh tay chặn lại.
Cung Dật thu tay về lạnh lùng nói “Khuê phòng của công chúa, ngươi là người lạ còn là ngoại nam thì không được phép vào.”
Cung Dật chuyển mắt nhìn Thiên Thanh “Kêu cung nữ của muội bế cô bé đó ra đi.”
Nàng ấy còn chưa kịp nói thì Tiết Bình đã lên tiếng “Không được đâu, Bồng Bồng có thói quen xấu là lúc ngủ nếu bị người lạ chạm vào thì sẽ giật mình ngay, tim đập ma͙nh.”
“Chỉ có người thân mới có thể chạm vào muội ấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡