⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng cảm thấy có lỗi với Tiết Nghi, năn nỉ bà tìm cách giúp mình “Nương… con sai rồi.”
“Hình như Bồng Bồng cũng giận con rồi, sáng nay khi xuấtcung gặp nhau, muội ấy thấy con mà không hề tỏ ra vui mừng nữa.”
“Nương, con phải làm sao đây?”
Bà dịu dàng vuốt tóc của nữ nhi, an ủi nàng “Ngã ở đâu thì đứng lên chỗ đó, ngày mai con đích thân tới Tiết phủ, gặp con bé đi.”
“Tìm cách làm hòa, con bé rấtngây thơ, nương chắc chắn con bé không phải đang giận con.”
Sau khi rời khỏi cung đïện của h0àng hậu, Thiên Thanh chạy như bay tới chỗ của Cung Dật.
“Huynh trưởng, ngày mai huynh dẫn muội đến Tiết phủ có được không?”
Cung Dật đang phê duyệt công văn, đầu không ngẩng lên, hỏi “Để làm gì?”
“Muội muốn xin lỗi Bồng Bồng, là muội đã hiểu lầm muội ấy.”
“Muội muốn làm hòa, muốn trở lại như trước kia.”
Bút tɾong tay Cung Dật dừng lại, hắn lặp lại hai chữ “Xin lỗi?”
Giây sau lại tiếp tục viết “Ngày mai huynh bận, để Đại Can đi cùng muội xuấtcung.”
“Vậy cũng được ạ.”
Sau khi nàng rời đi, Đại Can lên tiếng hỏi Cung Dật “Thái tử, có cần thuộc hạ điều tra ai là người châm ngòi không?”
Cung Dật bật cười, khóe môi cong nhẹ “Không cần, ta đã sớm biết đó là ai.”
“Chỉ là cũng còn nhỏ, dạy dỗ một chút là được.”
Nghe tin hơn nửa tháng này Tiết Nghi không vào cung chơi với nhị công chúa, Tiết thái phi liền lo lắng.
Sáng sớm đã cho người xuấtcung đón cô bé vào.
Đúng lúc Tiết phu nhân không có ở phủ, hạ nhân tɾong phủ bị làm khó dễ, phải giao Tiết Nghi cho tỳ nữ của thái phi đưa vào cung.
“Bồng Bồng đến rồi à, lại đây cô mẫu biểụ”
Tiết thái phi ôm lấy cô bé vào lòng, nhìn gương mặt của nàng rồi tấm tắc khen “Mới nửa tháng không gặp mà nhóc con này lớn lên khá nhiều nhỉ.”
Đại ma ma mỉm cười phụ họa “Đúng vậy, hài tử luôn lớn rấtnhanh, chớp mắt là phải mua y phụcmới rồi.”
Lời nói của bà đã vô tình chạm đến vết thương lòng của Tiết thái phi.
Bà ấy chưa hề có một mụn con, đến cảm giác mang thai là gì bà còn chưa từng nếm qua.
Không chỉ mình bà mà tất cả những nữ nhân tɾong hậu cung thái thượng h0àng năm xưa đều giống như vậy.
Ông ấy dành hết mọi tình yêu cho đích thê của mình, không hề san sẻ cho bọn họ dù chỉ là một tí.
Đại ma ma vội vã quỳ xuống mặt đất dập đầu “Nô tỳ lỡ miệng, xin thái phi trách phạt
Tiết Nghi giật mình một cái.
Tiết thái phi cũng không trách phạt bà ấy, vẫy tay kêu người đứng lên “Được rồi, ngươi đã the0 ta mấy chục năm rồi, cũng xem như thân thiết, đừng có hở chút là quỳ xuống.”
“Mau đứng lên đi, ngươi doạ cho Bồng Bồng giật mình rồi kìa.”
Nhìn cách Tiết thái phi đối xử với cung nữ của mình, Tiết Nghi ngọt giọng nói “Cô mẫu thật tốt bụng.”
Bà ấy bật cười “Ta còn chưa hỏi con.”
“Tại sao mấy nay không vào cung chơi với nhị công chúa nữa?”
Lúc nghe tin ngày nào Tiết Nghi cũng vào cung tìm Thiên Thanh, Tiết thái phi rấtvui mừng, cứ nghĩ mọi chuyện sẽ tiếp tục tiến triển tốt đẹp thì nó đã dừng lại.
Cô bé nhớ lại chuyện hôm đó, vốn từ tɾong người còn ít nên không biết nói ra làm sao cho tốt.
Cô bé chỉ lắc đầu, chu môi nhỏ “Xấu, tỷ tỷ và thái tử ca ca đều xấụ”
Tiết thái phi giật mình hoang mang “Tại sao lại nói như vậy, bọn họ đã làm gì con sao?”
Nàng lại lắc đầu “Không có… không có.”
Tiết thái phi dỗ mãi mà nàng không nói ra được gì.
Bà đành hỏi sang chủ đề khác “Bồng Bồng có nhớ lời cô mẫu dặn không, nhớ phải tiếp xúc nhiều với thái tử nhé.”
Cô bé nhớ đến gương mặt lạnh băng của Cung Dật, liền lắc đầu liên tục “Ca ca hung dữ quá.”
“Bồng Bồng sợ, Bồng Bồng không chơi cùng ca ca đâụ”
“Không được, Bồng Bồng phải nghe lời cô mẫụ”
Sắc mặt Tiết thái phi nghiêm nghị, căn dặn “Lát nữa con hãy đến tìm nhị công chúa rồi cả hai làm lành có biết chưa?”
⬅ Trước Tiếp ➡