⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy bà trở nên hung dữ, Tiết Nghi hoảng sợ co rúm người lại.
Tiết thái phi đưa nàng cho cung nữ, nói “Dẫn con bé đến cung của nhị công chúa đi.”
Sau đó bà giơ tay xoa gương mặt xinh xắn của cháu gái, hiền hậu cười “Bồng Bồng phải nghe lời cô mẫu, cố gắng tiếp xúc nhiều với thái tử có nghe chưa, con xinh đẹp như vậy, chắc chắn hắn ta sẽ để ý đến con.”
Tiết Nghi hoang mang, được cung nữ bế đi.
Bà ấy nhìn the0, thở dài “Không biết con bé có hiểu không.”
Tiết Nghi được cung nữ đưa đến trước tẩm cung của nhị công chúa rồi thả xuống.
Cung nữ ấy nói với cô bé “Đến nơi rồi, tiểu thư mau vào tɾong tìm công chúa đi.”
Tiểu cô nương ngơ ngác quay đầu nhìn hướng đó rồi lắc đầu nói “Ta muốn về.”
Cung nữ mỉm cười đẩy cô bé tiến lên phía trước “Tiểu thư phải nghe lời thái phi, mai đi đi.”
Rồi nàng ta quay đầu chạy mất.
Đúng lúc Thiên Thanh đang chuẩn bị xuấtcung tìm Tiết Nghi thì nhìn thấy cô bé đang đứng trước tẩm cung của mình.
Thiên Thanh mừng rỡ chạy xuống “Bồng Bồng.”
Cô bé bị nàng ôm lấy, giọng nói vui vẻ của nàng vang lên bên tai “Muội vào cung tìm tỷ sao, tỷ tính xuấtcung tìm muội đây.”
“Mẫu hậu đã nói cho tỷ nghe rồi, tỷ xin lỗi, sau này tỷ sẽ không như vậy nữa, muội tha lỗi cho tỷ nhé.”
Tiết Nghi nghiêng đầu nghĩ rằng nàng đang nói đến chuyện ở vườn đào hôm đó.
Nếu đã biết sai và xin lỗi cô bé sẽ bỏ qua.
“Sau này tỷ không được như vậy nữa nha.”
Thiên Thanh gật đầu ba cái dứt khoát “Ưm ưm ưm.”
Sau đó nắm tay Tiết Nghi “Vậy bây giờ chúng ta đi chơi nhé.”
Cô bé cười rộ lên “Vâng ạ.”
Lúc Cung Dật đi ngang qua ngự hoa viên thì thấy hai đứa trẻ đang chơi với nhaụ
Hắn bật cười “Làm lành rồi sao?”
Tiết Nghi đúng lúc quay đầu lại, nhìn thấy ca ca mình đang ở sau lưng hắn.
Cô bé cười lên, chạy tới “Ca ca.”
Tiết Bình nâng tay xoa đầu muội muội, nhỏ giọng hỏi “Sao muội lại vào đây?”
“Là cô mẫu đưa muội vào đây.”
Y thở dài, nói “Được rồi, đi chơi đi, cẩn thận nhé.”
“Vâng ạ.”
Cô bé quay đầu thì nhìn thấy gương mặt lạnh lùng Cung Dật, thân thể nhỏ bé giật nảy lên một cái, trên mặt xuấthiện sự sợ hãi.
Tiết Nghi cũng không biết vì sao mỗi khi nhìn thấy người này thì cô bé lại sợ hãi.
Chắc là do gương mặt của Cung Dật lúc nào cũng lạnh lùng, mang cảm giác khó gần.
Lời dặn của Tiết thái phi vang lên tɾong đầu, nhưng cô bé không đủ can đảm để làm the0.
Cung Dật nhướng mày, lãnh đạm nói “Mới nửa tháng không gặp mà quên ta rồi.”
Cô bé lắc đầu, cúi đầu chào hắn “Tham kiến thái tử ca ca.”
Thiên Thanh cũng chạy tới mỉm cười chào hắn một cái rồi nắm tay Tiết Nghi kéo đi “Đi nào Bồng Bồng chúng ta chơi tiếp.”
Nàng không nhìn lấy Tiết Bình lấy một lần.
Vài ngày sau, tin tức tiểu thư của Tô gia Tô Mẫn tɾong một lần dạo chơi, vô tình té xuống suối gãy chân truyền ra.
Thiên Thanh nghe tin thì cho cung nữ tặng vài món đồ bổ đến phủ, chứ không đến thăm.
Bây giờ nàng đã phân biệt được ai tốt ai xấu, Tô Mẫn mới bằng tuổi với Tiết Nghi mà tâm địa đã xấu xa như vậy, không bằng một gốc Bồng Bồng ngây thơ, tốt bụng.
Nàng sẽ không chơi chung với những người như vậy.
Thời gian trôi qua, những đứa trẻ dần dần trưởng thành.
Tiết Nghi và Thiên Thanh lớn lên cùng nhau, hai nàng thân thiết như hình với bóng.
Người tɾong cung thường xuyên bắt gặp cả hai đi cùng nhau, cũng xem như chứng khiến dung nhan nảy nở của Tiết Nghi the0 từng thời kỳ.
Hôm nay tɾong cung tổ chức đêm hội nguyên tiêụ
Nàng cùng gia đình tham gia đầy đủ.
Tiết Nghi đã tròn mười ba tuổi, đêm nay nàng mặc xiêm y màu ánh trăng, vừa bước vào nơi tổ chức yến tiệc đã thu hút rấtnhiều ánh mắt của mọi người.
“Đó là nữ nhi của Tiết gia phải không?”
“Tiết gia lâu rồi mới có nữ nhi đẹp như vậy?”
⬅ Trước Tiếp ➡