Thỉnh thoảng sẽ ngẩng lên nhìn về phía Thiên Thanh.
Cả hai cùng cười với nhau một cái.
Nhưng khi dời mắt sang vị trí bên cạnh, nụ cười trên môi nàng liền nhạt đi.
Tiết Nghi cúi đầu, không dám nhìn nữa.
Ở trên bục cao, Cung Dật nâng ly rượu lên môi, con ngươi lạnh giá nhìn về phía thiếu nữ bên dưới.
Tham dự một chút thì h0àng thượng và h0àng hậu rời đi trước, để mọi người có thể tự nhiên ăn uống.
Thiên Thanh lập tức chạy xuống vị trí của Tiết Nghi, kéo tay nàng “Lên chỗ của tỷ đi, trên đó có rấtnhiều món ngon lắm.”
Tiết Nghi ngẩng đầu nhìn, nếu lên đó thì sẽ gần người ấy.
Nàng liền lắc đầu từ chối “Muội không lên đâu, muội ở đây với mẫu thân.”
Tiết Phu nhân ôm nữ nhi vào lòng, mỉm cười từ chối khéo với nhị công chúa “Con bé sợ những nơi đông người, xin công chúa thứ lỗi.”
Thiên Thanh bật cười, véo má nàng “Muội sắp đến tuổi cập kê rồi đó, sao mà vẫn còn trẻ con như vậy.”
Nói xong, Thiên Thanh cũng không ép buộc, trở về chỗ ngồi.
Cung Dật chậm rãi thu tầm mắt về.
Tiết Nghi cứ suy nghĩ làm sao để tặng hắn túi thơ๓ mà cô mẫu đưa cho mình, nàng tò mò bên tɾong là thứ gì, nhưng không dám mở ra.
Cung Dật ngồi một chút thì cũng đứng dậy rời đi.
Nhiều nữ tử tiếc nuối nhìn the0 hắn, muốn đuổi the0 những vì thân là nữ tử nên không dám, sợ người khác ngụy luận.
Tiết gia ngồi thêm một chút nữa thì cũng đứng dậy.
Tiết Bình nói với nàng “Chúng ta về thôi.”
“Vâng ạ.”
Tiết Nghi đi the0 ba người rời khỏi yến đïện.
Nàng vừa đi vừa rầu rĩ, nhưng hề để lộ ra bên ngoài.
Bốn người đang đi ra cổng cung thì Trầm Thiên Thiên bỗng nhiên xuấthiện gọi nàng lại.
Thiên Thiên chạy tới “Bồng Bồng tỷ tỷ, nhị tỷ tỷ nhờ ta gọi tỷ đến giúp một việc.”
“Tỷ đi the0 muội đi.”
Tiết Bình lên tiếng hỏi “Không biết nhị công chúa muốn Bồng Bồng giúp gì?”
Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn y, biết nam nhân này là người đã làm nhị tỷ tỷ mình đau khổ nên không cho y sắc mặt tốt “Là chuyện của nữ tử, nam nhân như ngài cũng muốn xen vào sao?”
Tiết phu nhân nghe vậy thì mỉm cười nói “Vậy không biết thân phụ có thể đi cùng được không?”
Tiểu cô nương vẫy tay từ chối “Không cần đâu phu nhân, nhị tỷ tỷ của ta da mặt mỏng, Bồng Bồng đi là được rồi, lát nữa ta sẽ cho người đưa tỷ tỷ ấy về Tiết phủ an toàn, mọi người không cần phải lo.”
Tứ công chúa là nữ nhi út của h0àng thượng, được cưng chiều quá nên có phần kiêu ngạo nhưng tâm tính tốt, không phải dạng kiêu ngạo xem thường người khác.
Thiên Thiên nói xong thì nắm lấy tay Tiết Nghi.
“A, khoan đã.”
Nàng không kịp nói gì với phụ mẫu thì đã bị kéo đi.
Tiết Bình đứng đó nhìn hai người, muốn cất bước đi the0 nhưng hộ vệ của tứ công chúa lập tức chặn lại.
“Xin Tiết thống lĩnh thứ lỗi, tứ công chúa không có mời ngài.”
Ba người đành phải tiếp tục đi về hướng cửa cung.
Tiết lão gia nhỏ giọng hỏi y “Con nghi ngờ gì sao?’
Y gật đầu “Đúng vậy, con không thể an tâm được.”
“Muội dẫn tỷ đi đâu vậy, đây không phải đường tới cung của Thiên Thanh tỷ tỷ.”
Thiên Thiên dắt tay Tiết nghi đi qua ngự hoa viên, rồi dừng chân ở một khu vườn phía sau nơi này.
“Muội h0àn thành xong nhiệm vụ rồi, muội đi đây.”
Đến nơi, cô bé thả tay nàng ra, lém lỉnh nói một câu rồi nhanh chân bỏ đi.
“Ơ, khoan đã.”
Lúc Tiết Nghi quay đầu thì cô bé đã chuồn mất, không còn thấy bóng dáng.
Ngay lúc này, có một bóng dáng từ phía sau xuấthiện.
Nàng quay đầu lại, giật mình xém chút nữa hét lên “Thái… thái tử.”
Tiết Nghi lùi về sau vài bước, tim đập thình thịch.
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, hơi cong gối hành lễ với hắn “Tham kiến thái tử, không… biết sao ngài lại ở đây?”
Cung Dật khoanh tay, hai mắt lãnh đạm nhìn nàng.
“Sao hả, vài ngày trước còn giả vờ ngất xỉu để được ta bế, hôm nay lại giả vờ không quen biết ta?”