Nàng lập tức xụ mặt, bỏ bánh tɾong tay xuống, giận dỗi quay mặt đi nơi khác.
Cung Ngộ cười phá lên, giơ ngón tay ra chọc vào bả vai của nàng “Này, đừng giận, ta nói giỡn thôi mà.”
Nàng vẫn như thế, không quay mặt lại.
“Ôi, Bồng Bồng nhà chúng ta, dung mạo tuyệt thế vô song, giọng nói ngọt ngào như Trim vàng oanh, phong thái như tây thi, trên thế gian này không có ai sánh bằng.”
Cậu ta cố ý nói lớn khiến mọi người xung quanh nghe, ai cũng quay đầu nhìn hai người họ.
Tiết Nghi xấu hổ quay lại, gấp gáp nói “Huynh đừng nói nữa, đừng nói nữa, muội hết giận rồi.”
Thiên Thanh bật cười nhìn hai người, nàng ấy khụy gối xuống hỏi muội muội nhỏ tuổi nhất của mình “Thiên Thiên có thấy Bồng Bồng và A Ngộ xứng đôi với nhau không?”
Hai mắt Trầm Thiên Thiên chớp chớp rồi bỗng lắc đầụ
Thiên Thanh ngơ ngác nói “Ơ, sao thế, tỷ thất rấthợp mà, tỷ hi vọng Bồng Bồng sẽ trở thành em dâu của tỷ.”
Trong đầu tiểu cô nương nhớ đến hình ảnh a huynh của mình đang đè trên người thiếu nữ say mê hôn môi.
Liền nói ra “Muội thấy Bồng Bồng tỷ tỷ và thái tử ca ca hợp hơn.”
Thiên Thanh hoảng hốt che miệng “Huynh trưởng sao?”
Nhưng sau đó nàng liền gạt bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu “Hai người này có liên quan gì với nhau đâu, mỗi khi Bồng Bồng nhìn thấy huynh trưởng liền chạy trốn như bị ma đuổi, làm sao mà đến với nhau được.”
Trong lúc nàng và Cung Ngộ đang nói chuyện với vẻ, thì Tiết Nghi cứ cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nàng quay đầu tìm kiếm, dễ dàng bắt gặp một đôi mắt sắc bén đang đứng ở xa.
Tiết Nghi giật mình, nụ cười trên mặt bị thay bằng sự hoảng loạn.
Nàng không nói nữa, im lặng cúi đầu xuống.
“Sao vậy?”
Cung Ngộ nhìn the0 tầm mắt của nàng thì thấy đại ca của mình.
Cậu lập tức mỉm cười, vẫy tay “A huynh.”
Cung Dật đứng bên tɾong mái đình, lạnh lùng nhìn đám người bọn họ.
Thiên Thanh cũng nhìn thấy, nàng ấy cất tiếng nói “Chúng ta vào tɾong nghỉ chân đi.”
Cả ba người cùng nhau bước đi, nhưng Tiết Nghi vẫn đứng ở chỗ cũ.
Thiên Thanh quay đầu gọi nàng “Bồng Bồng đi thôi.”
Tiết Nghi lắc đầu, tay hơi run nói “Tỷ đi đi, muội đi tìm mẫu thân và ca ca.”
Thiên Thanh còn chưa kịp trả lời thì nàng đã quay đầu chạy đi mất.
Sau khi đã chạy xa, Tiết Nghi mới dừng lại, thở ra một hơi.
Trước khi đến đây, nàng đã gặp Tiết thái phi.
Biết hôm nay nàng sẽ tham dự tết nguyên tiêu tɾong cung, Tiết thái phi liền căn dặn “Con phải cố gắng cách tiếp cận với thái tử có nghe không?”
Tiết Nghi mím môi nói “Con không biết phải làm như thế nào ạ?”
Bà ấy thở dài, biết nàng ngây thơ không toan tính nên đã thay nàng lên kế hoạch.
“Cô mẫu đã chuẩn bị mọi thứ cho con rồi.”
“Con chỉ cần làm the0 những gì cô mẫu sắp xếp là được.”
Cung nữ của Tiết thái phi luôn lén lút the0 sát nàng.
Lúc này nàng ta xuấthiện, nói với nàng “Tiểu thư, thái phi dặn người hãy tìm cách mang thứ này đi tặng thái tử.”
Tiết Nghi nhìn túi thơ๓ tɾong tay cung nữ, nói “Đây là thứ gì?”
“Tiểu thư đừng hỏi nhiều, người chỉ cần tìm cách tặng nó cho thái tử là được.”
Nàng cầm lấy, cắn môi nói “Ta… có thể không tặng được không?”
Cung nữ không trả lời, sau khi nàng nhận lấy thì lập tức cúi người rời khỏi đây.
Tiết Nghi rầu rĩ quay trở về yến đïện.
Tiết phu nhân gọi nàng “Con đi đâu lâu thế?”
Nàng ngồi xuống, cười nhẹ đáp “Con đi dạo ở bên ngoài thôi nương.”
“Hoàng thượng, h0àng hậu và thái tử đến.”
Tiếng thái giám bỗng nhiên vang lên, mọi người tɾong đïện lập tức đứng dậy, đồng loạt hành lễ.
Tiết Nghi đứng tɾong đám người, đầu cúi thấp, chân hơi khuỵu xuống.
Nàng cảm thấy vừa có một ánh mắt lạnh băng lướt ngang qua mình.
“Đứng dậy hết đi.”
Khi mọi người đều ngồi xuống vị trí thì yến tiệc bắt đầụ
Tiết Nghi ăn từng những miếng nhỏ, mắt nhìn những ca vũ đang nhảy múa.