Thấy khóe môi của Dư Việt Hàn thật sự đang rướm máu, cô thô bạo đến mức làm rách môi anh ư? Niên Tiểu Mộ cố gắng co rút người lại trong góc tường.
Hiện tại cô rất muốn có một cái hố để chui xuống…
Trong phòng, từ lúc Dư Việt Hàn nhìn thấy vết máu kia, áp suất liên tục hạ xuống.
Cả không gian như bị đóng băng, khiến người ta không rét mà run!
Ngay lúc Niên Tiểu Mộ nghĩ rằng mình không thoát khỏi cái chết, người đàn ông với khí thế mạnh mẽ kia bỗng nhiên trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó bước đi… Rời khỏi phòng….
Thật sự đi rồi?
Niên Tiểu Mộ chạy đến cửa, nhìn anh hầm hầm bước đi, cả người ngây ngẩn.
Người này… thật sự là hỉ nộ vô thường*!
*: tính tình thất thường, lúc vui lúc tức giận.
…
“Cậu chủ!” Trợ lý phải chạy chậm theo sau, mãi mới đuổi kịp anh.
“Cậu chủ, chúng ta cứ như vậy mà đi sao? Để Niên Tiểu Mộ chăm sóc cô chủ nhỏ có sao không?” Trợ lý lau mồ hôi, không nhận ra sắc mặt của Dư Việt Hàn có chút không thích hợp.
Dư Việt Hàn dừng bước, ánh mắt phức tạp.
Trong đầu đều là hình ảnh Niên Tiểu Mộ ngã lên người anh…
Vừa rồi anh hoàn toàn có khả năng tránh đi rồi nhìn cô ngã xuống đất.
Nhưng cơ thể anh lại giống như bị đóng đinh tại chỗ, vẫn không nhúc nhích, trơ mắt nhìn cô nhào lên người mình.
Cuối cùng, còn vừa sờ vừa hôn anh!
Núi băng cũng có cảm xúc!
Sớm biết thế, anh đã để cô ngã xuống đất rồi, có đau thì mới nhớ lâu được.
Nếu không phải thấy cô cẩn thận chăm sóc Tiểu Lục Lục như thế, cướp cả việc của người giúp việc, thì vừa rồi anh đã trực tiếp bóp chết cô rồi!
Dư Việt Hàn giơ tay bóp trán, nhớ tới nụ hôn bỗng nhiên xảy ra kia, bực bội kéo cà vạt trước ngực.
Chỉ cảm thấy hít thở khó khăn…
Hai lần!