⬅ Trước Tiếp ➡
 
Bị một người phụ nữ ngã lên người đến hai lần, bị cùng một người phụ nữ hôn đến hai lần, loại chuyện này chưa từng xảy ra với anh.
 
“Cậu chủ, chiếc xe mà cô chủ nhỏ đi khi xảy ra tai nạn thực ra là xe dùng để đón anh. Tôi nghi ngờ, mục tiêu của đối phương không phải cô chủ nhỏ.” Trợ lý không đợi được anh trả lời, lại nhịn không được nhắc nhở.
 
Nhà họ Dư là gia tộc số một của thành phố H, là tượng trưng của tiền và quyền.
 
Nhưng trong dòng họ, không hề bình tĩnh giống như người ngoài thấy.
 
Hơn nữa người thừa kế hợp pháp chính thống chỉ còn lại Dư Việt Hàn.
 
So sánh với Phương Chân Y, người có bối cảnh đơn giản, thì một người không thể tra được bất cứ tư liệu gì như Niên Tiểu Mộ thật sự quá thần bí… Quá nguy hiểm!
 
“Anh muốn nói gì?” Dư Việt Hàn xoay người, môi mỏng hé mở.
 
Khuôn mặt đã khôi phục bình tĩnh, không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì.
 
Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua trợ lý, rơi xuống cửa biệt thự.
 
Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ, dừng trên sàn nhà, tạo nên một tầng phản quang màu vàng cam, toát lên sự ấm áp.
 
Trong phòng khách, Niên Tiểu Mộ ôm Tiểu Lục Lục, tự thay băng cho cô bé.
 
Ánh mắt dịu dàng, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt khiến khuôn mặt thuần khiết của cô càng thêm động lòng người.
 
Khoảng cách hơi xa nên không nghe thấy cô nói gì.
 
Chỉ thấy sau khi cô băng bó xong, Tiểu Lục Lục ngồi trước mặt cô, cười đến tít cả mắt, rồi nhào vào lòng cô.
 
Giây tiếp theo, ngẩng đầu lên, hôn lên mặt cô một cái…
 
Dư Việt Hàn mở trừng hai mắt.
 
Giờ phút này biểu tình trên mặt anh đã không thể dùng từ kinh ngạc để hình dung.
 
Anh chưa từng gặp qua Tiểu Lục Lục thân thiết quá mức như vậy với một người nào khác.
 
Cô bé thật sự rất thích Niên Tiểu Mộ…
 
Trợ lý quay lưng về phía biệt thự nên không thấy một màn này, nghe anh hỏi thì thẳng thừng trả lời, không hề cố kỵ điều gì.
 
“Cậu chủ, để đảm bảo an toàn, Niên Tiểu Mộ không thể ở lại nhà họ Dư.”
 
“…”
 
⬅ Trước Tiếp ➡