⬅ Trước Tiếp ➡
Mà bản thân cô cũng muốn nhắc nhở Phương Chân Y một số thứ cần phải chú ý.
 
“Có thể, tôi trông cô chủ nhỏ cho, hai người trao đổi đi.” Quản gia nói xong liền bế Tiểu Lục Lục lên.
 
Nghe thấy quản gia nói được, đáy mắt Phương Chân Y lóe lên một tia đắc ý, bước đầu tiên trong kế hoạch của cô ta đã hoàn thành rồi, cô ta xoay người đi vào trong phòng.
 
Lần thứ hai vào phòng Tiểu Lục Lục, đáy mắt cô ta vẫn không che giấu được sự bất ngờ trước vẻ xa hoa này.
 
Đây là cuộc sống của kẻ có tiền…
 
Một đứa bé mà cũng được sống như một công chúa…
 
“Bắt đầu từ đâu?” Niên Tiểu Mộ hỏi luôn.
 
Nghe thấy giọng của cô, Phương Chân Y thu hồi vẻ vô cùng hâm mộ trong mắt, ánh mắt trở nên kiêu ngạo, tùy tiện giơ ngón tay chỉ về phía hòm thuốc, “Bắt đầu từ nó đi.”
 
“Buổi chiều sáu giờ tôi đã thay thuốc cho Tiểu Lục Lục, cô chỉ cần thay cho cô bé một lần nữa trước khi đi ngủ…”
 
Không đợi cô nói hết, Phương Chân Y liền ngắt lời cô.
 
“Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô còn muốn giả vờ cái gì?”
 
“…” Niên Tiểu Mộ ngẩn ra.
 
Lời này của cô ta có ý gì?
 
Người vẫn luôn giả vờ chẳng lẽ không phải là cô ta sao?
 
“Niên Tiểu Mộ, rốt cuộc cô muốn thế nào mới bằng lòng rời khỏi nhà họ Dư?” Phương Chân Y tiến lên, vênh váo tự đắc hỏi.
 
“…” Giờ thì Niên Tiểu Mộ mới hiểu, bàn giao công việc chỉ là cái cớ mà thôi.
 
Làm sao Phương Chân Y có thể thật sự quan tâm Tiểu Lục Lục được, cô ta chỉ muốn ra oai mà thôi.
 
“Vớ vẩn.” Niên Tiểu Mộ vừa định đóng nắp hòm thuốc để rời đi, Phương Chân Y liền duỗi tay ra ngăn cản cô.
 
“Niên Tiểu Mộ, hôm nay cô không muốn đi, cũng phải rời đi!”
 
Dứt lời, Phương Chân Y liền vươn tay cầm lấy một cốc nước trên bàn đổ vào hòm thuốc.
 
“Cô làm cái gì vậy?”
 
Niên Tiểu Mộ kinh ngạc giữ chặt cổ tay Phương Chân Y, kéo tay cô ta ra.
 
Cô vội vàng kiểm tra hòm thuốc.
⬅ Trước Tiếp ➡