⬅ Trước Tiếp ➡
“Cậu chủ, tôi đã hỏi bác sĩ về vết thương của cô chủ nhỏ, chỉ cần một người chăm sóc là được, nhỡ đâu Niên Tiểu Mộ thật sự là người của bên kia phái tới, thì nguy hiểm lắm ạ.”
 
Dư Việt Hàn khoanh tay trước ngực, đứng đó mà không nói gì.
 
Nghe trợ lý nói vậy, ánh mắt anh hơi lóe lên một chút, cuối cùng, ánh mắt phức tạp nhìn thoáng qua hai người trong phòng khách, xoay người rời đi.
 

 
Phòng khách.
 
“Niên Tiểu Mộ, cô có thể về rồi, buổi tối hôm nay để Phương Chân Y chăm sóc cô chủ nhỏ.” Quản gia đi đến, mở miệng nhắc nhở.
 
Đi theo sau ông ta là Phương Chân Y, người đã không xuất hiện cả ngày nay.
 
Cô ta liếc ngang liếc dọc, ánh mắt không hề đặt lên người Tiểu Lục Lục, không thấy Dư Việt Hàn, ánh mắt lộ rõ mất mát.
 
Ngay sau đó, cô ta quay ra nhìn Niên Tiểu Mộ, tặng cho cô một cái liếc xéo.
 
Nếu không phải Niên Tiểu Mộ cướp mất cơ hội chăm sóc Tiểu Lục Lục, người cùng anh Hàn một ngày hôm nay sẽ là cô ta!
 
Cô ta sẽ không phải chờ tới bây giờ mới đến, anh Hàn cũng đã đi rồi…
 
Nhìn thấy Tiểu Lục Lục luyến tiếc không rời nằm trong ngực Niên Tiểu Mộ, ánh mắt Phương Chân Y càng thêm hung ác.
 
Không được, vất vả lắm cô ta mới vào được nhà họ Dư, tuyệt đối không thể để Niên Tiểu Mộ cướp mất cơ hội này được!
 
“Quản gia, tôi có thể có một yêu cầu không?”
 
Cậu chủ về rồi!
 
Phương Chân Y nói xong, không chỉ khiến quản gia mà còn khiến cả Niên Tiểu Mộ đều nhìn về phía cô ta.
 
Người phụ nữ này lại muốn làm cái gì?
 
Phương Chân Y dịu dàng cười, nhìn về phía quản gia, “Là như vậy, cách thức chăm sóc của mỗi hộ lý là khác nhau, vì để chăm sóc cô chủ nhỏ tốt hơn, tôi cần Niên Tiểu Mộ bàn giao công việc với tôi.”
 
“…” Chỉ là bàn giao công việc?
 
Đáy mắt Niên Tiểu Mộ hiện lên một tia kinh ngạc.
 
Yêu cần đơn giản như vậy, kể cả quản gia không đồng ý, cô cũng sẽ đồng ý.
 
Ca phẫu thuật của Tiểu Lục Lục rất thành công nên vết thương đang hồi phục rất tốt. Nhưng dù sao cô bé cũng chỉ là một đứa bé mấy tuổi nên cần phải chăm sóc tỉ mỉ và cẩn thận.
 
⬅ Trước Tiếp ➡