Chương 29
“Anh Hàn, lúc ấy trong phòng chỉ có hai người chúng tôi, tôi tận mắt nhìn thấy, khi cô ta mở hòm thuốc ra, thuốc đã bị ướt, ngoại trừ cô ta thì còn có ai?”
Tiểu Lục Lục là cô chủ nhỏ nhà họ Dư, thân phận tôn quý.
Chắc chắn trong phòng cô bé không lắp đặt camera, vì vậy thì có khác gì cô ta muốn nói cái gì thì chính là cái đó sao.
Đáy mắt Phương Chân Y hiện lên tia đắc ý, tiếp tục thêm mắm dặm muối.
“Anh Hàn, còn c….”
“Câm miệng!” Dư Việt Hàn lạnh lùng mở miệng.
“Niên Tiểu Mộ, nghe thấy không? Anh Hàn bảo cô câm miệng…” Phương Chân Y mới nói được một nửa liền ngây ngẩn cả người.
Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Dư Việt Hàn.
“Tôi bảo cô câm miệng.” Anh lạnh lẽo gằn từng chữ.
“…” Cái gì?
Phương Chân Y sững sờ tại chỗ.
Quản gia lấy lại tinh thần, lập tức nghiêm mặt, “Phương Chân Y, ở nhà họ Dư, khi cậu chủ không cho cô nói chuyện thì không được lắm miệng! Nếu còn tiếp tục, tôi sẽ lập tức mời cô rời đi!”
Phương Chân Y, “…”
Lúc này chẳng phải anh nên tức giận vô cùng, rồi muốn đuổi Niên Tiểu Mộ đi sao?
Vì sao, hiện tại người bị dạy dỗ lại là cô ta?
Cô bị đuổi việc!
Dư Việt Hàn xoay người ngồi xuống sô pha trong phòng khách, tư thế này là chuẩn bị muốn tự mình giải quyết việc này.
Quản gia thật sự rất kinh ngạc trước hành động này của anh, nhưng cũng không dám xen vào.
Vội vàng thúc giục Niên Tiểu Mộ, “Cô còn thất thần làm cái gì?”
“…” Niên Tiểu Mộ cắn môi, ánh mắt đã không còn phẫn nộ như vừa rồi, khi nhìn về phía Dư Việt Hàn, ngược lại có chút phức tạp.
Cô cũng không biết tại sao, tự nhiên lại cảm thấy khối băng này rất đẹp trai, nhìn thuận mắt hơn nhiều…