⬅ Trước Tiếp ➡
Nhất là vừa rồi anh bắt Phương Chân Y câm miệng, quả thật khí phách đến lóa mù cả mắt cô!
 
“Tôi không làm ướt thuốc, là Phương Chân Y, cô ta bưng cốc nước trên bàn lên, đổ vào hòm thuốc ngay trước mặt tôi, còn cố ý vừa ăn cắp vừa la làng…” Niên Tiểu Mộ đứng thẳng lên, rành mạch kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.
 
Nghĩ đến Phương Chân Y vì muốn ép cô rời đi mà làm hỏng thuốc của Tiểu Lục Lục, vốn là người tốt tính nhưng Niên Tiểu Mộ cũng phải tức giận.
 
“Anh Hàn, tôi không…” Phương Chân Y đứng bên nghe thấy thế liền sốt ruột, vừa định nói chuyện, nhớ tới lời cảnh cáo của quản gia, lại ngượng ngùng dừng lại.
 
Cả người có cảm giác như kiến bò trong chảo nóng.
 
Sợ hãi Dư Việt Hàn sẽ tin lời Niên Tiểu Mộ mà đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Dư.
 
“Chứng cứ.” Môi Dư Hàn Việt hé mở, nhàn nhạt nói ra hai chữ.
 
Mắt đen sâu thẳm, không chút cảm xúc nên không thể nhìn ra được là anh có tin lời cô nói hay không.
 
“…” Niên Tiểu Mộ ngây ra trước câu hỏi của anh.
 
Anh không nói tin cô, nhưng cũng không giống như quản gia, ngay từ đầu đã nhận định là cô.
 
Mà cho cô cơ hội, tự chứng minh mình trong sạch.
 
Nhưng mà…
 
Niên Tiểu Mộ ngẩng đầu nhìn máy theo dõi xung quanh biệt thự, mày nhíu chặt lại.
 
Nếu cô đoán không sai, Dư Việt Hàn thương con gái mình như vậy, sẽ không lắp đặt thiết bị theo dõi để giám sát con gái mình như giám sát phạm nhân được.
 
Nhưng nếu không có máy theo dõi, lúc ấy trong phòng chỉ có cô và Phương Chân Y, cô căn bản không có nhân chứng.
 
Niên Tiểu Mộ nghĩ đến gì đó, đôi mắt sáng lên!
 
“Tôi không có chứng cứ chứng minh mình trong sạch, nhưng Phương Chân Y cũng không có chứng cứ chứng minh thuốc là do tôi làm ướt, chính cô ta cũng là nghi phạm.”
 
Nếu chỉ có hai người thì ai cũng có thể làm.
 
Phương Chân Y có thể tố cáo cô, vậy cô cũng có thể tố cáo Phương Chân Y!
 
“…” Đôi mắt Dư Việt Hàn híp lại, tia tán thưởng chợt lóe lên trong mắt.
 
Nhận thấy tâm trạng của mình lại bị cô ảnh hưởng, anh nhíu mày lại.
 
Sau đó, nhàn nhạt mở miệng.
 
“Trong công ty, nếu trong lúc bàn giao mà công việc xảy ra vấn đề, cô cảm thấy ai sẽ là người phải phụ trách?”
⬅ Trước Tiếp ➡